Đêm hội trường kỷ niệm thành lập trường trung học Thanh Xuân diễn ra trong bầu không khí sôi động với ánh đèn màu và âm nhạc xập xình. Phía dưới sân khấu, hàng ngàn học sinh đang reo hò, nhưng ở phía sau cánh gà, giữa những giá treo trang phục và đạo cụ xếp chồng chất, một bầu không khí khác hẳn đang bao trùm.
Tô Diệp đứng nép mình trong góc tối, chiếc váy trắng bồng bềnh của đội múa khiến cô trông như một nàng công chúa bước ra từ cổ tích. Trái tim cô đập thình thịch, không phải vì sắp phải biểu diễn, mà vì hơi ấm quen thuộc đang áp sát từ phía sau.
"Em trông thật xinh đẹp... đến mức anh muốn giấu kín em đi, không cho bất kỳ ai nhìn thấy."
Lục Hàn thì thầm, giọng nói trầm thấp bị lấn át bởi tiếng nhạc sôi động bên ngoài nhưng lại vang vọng rõ mồn một trong tâm trí Tô Diệp. Anh hôm nay không mặc đồng phục, mà là một bộ suit đen lịch lãm, dáng vẻ của một quý tộc thực thụ. Đôi tay anh thong thả đặt lên eo cô, kéo cô lùi sâu hơn vào khoảng không gian tối tăm giữa những bức màn nhung dày đặc.
"Lục Hàn... bỏ tay ra đi, sắp đến lượt em lên sân khấu rồi..." – Tô Diệp run rẩy, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại.
Lục Hàn không trả lời, anh dùng một tay xoay người cô lại đối diện với mình. Dưới ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ khe hở của tấm màn, đôi mắt anh rực sáng một vẻ hoang dại. Anh cúi xuống, hôn lên chóp mũi cô, rồi di chuyển dần xuống bờ vai trần mảnh khảnh.
"Họ sẽ không thấy đâu. Tiếng nhạc to thế này, sẽ chẳng ai nghe thấy tiếng em rên rỉ dưới thân anh."
Anh bất ngờ nâng bổng cô lên, đặt cô ngồi lên một chiếc rương đạo cụ lớn. Lục Hàn luồn tay vào dưới lớp váy voan bồng bềnh, mơn trớn đôi chân thon dài đang đi tất lụa trắng. Cảm giác da thịt chạm vào lớp vải mỏng manh khiến một luồng điện chạy dọc sống lưng Tô Diệp.
Tiếng MC vang lên bên ngoài sân khấu: "Và sau đây là tiết mục múa của lớp 11A2!"
Tô Diệp hốt hoảng: "Anh... họ gọi em rồi!"
Lục Hàn không hề dao động, anh siết chặt vòng eo cô, nụ hôn của anh trở nên mãnh liệt và tham lam hơn bao giờ hết. Anh chiếm lấy khoang miệng cô, nếm trải vị son ngọt ngào, bàn tay còn lại thô bạo kéo trễ phần ngực váy của cô xuống, để lộ làn da trắng nõn nà đang phập phồng vì sợ hãi.
"Để họ đợi đi. Anh chưa cho phép, em không được rời khỏi đây."
Bàn tay anh thâm nhập sâu hơn, trêu đùa vào nơi nhạy cảm nhất của cô ngay giữa lúc âm nhạc bắt đầu trỗi dậy. Sự tương phản giữa tiếng vỗ tay của hàng ngàn người phía trước và sự hoan lạc bí mật phía sau khiến dây thần kinh của Tô Diệp căng như dây đàn. Cô phải cắn chặt môi, bấu víu vào vai áo suit của anh để không phát ra tiếng kêu giữa không gian chỉ cách khán giả một lớp màn mỏng.
Nhịp điệu của Lục Hàn dồn dập và cuồng nhiệt theo từng nhịp trống của bài nhạc bên ngoài. Trong bóng tối của cánh gà, anh giống như một vị vua đang hưởng dụng báu vật của mình ngay trước mắt thần dân mà không ai hay biết. Sự chiếm hữu của anh lúc này không chỉ là thể xác, mà là sự thống trị tuyệt đối lên ý chí của cô.
Khi tiết mục bên ngoài kết thúc trong tiếng vỗ tay vang dội, cũng là lúc Lục Hàn đưa cô chạm đến đỉnh điểm của sự thăng hoa. Anh ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của cô, vùi mặt vào hõm cổ đầy mồ hôi, hít một hơi thật sâu mùi hương của riêng cô.
"Nhớ kỹ cảm giác này, Diệp." – Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy thỏa mãn. "Dù trên sân khấu hay ngoài đời thực, em chỉ có thể khiêu vũ cho một mình anh xem thôi."
Lục Hàn thong thả chỉnh lại trang phục cho cô, xóa đi những dấu vết lộn xộn, rồi đeo lại chiếc kính gọng bạc, lấy lại vẻ ngoài lịch lãm thường ngày. Anh hôn nhẹ vào trán cô một cái đầy nâng niu trước khi biến mất vào bóng tối, để lại Tô Diệp đứng lặng giữa cánh gà, trái tim vẫn còn đập loạn nhịp trong sự bàng hoàng và ngọt ngào tội lỗi của tuổi trẻ.