Khách sạn Continental về đêm khoác lên mình vẻ lộng lẫy xa hoa với những ánh đèn pha lê lấp lánh, nhưng đối với Diệp Linh, bầu không khí này ngột ngạt đến mức khiến cô khó thở. Hôm nay là tiệc kỷ niệm 30 năm thành lập tập đoàn của gia đình cô, và cũng là ngày cô phải đóng vai đứa con gái ngoan ngoãn, đứng làm nền cho sự hào nhoáng của cha mẹ.
Linh khẽ nhấp một ngụm vang đỏ, vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cô đứng nép mình bên ban công, cố gắng tách biệt khỏi những lời chào hỏi sáo rỗng phía trong sảnh tiệc. Gió đêm mơn trớn trên bờ vai trần mảnh dẻ, khiến cô khẽ rùng mình. Chiếc váy lụa hai dây màu đỏ rượu ôm sát lấy những đường cong thanh xuân, tôn lên làn da trắng sứ như ngọc thạch của cô gái tuổi đôi mươi.
“Diệp Linh, em vẫn thích trốn vào bóng tối như vậy sao?”
Một giọng nói trầm thấp, mang theo âm hưởng từ tính quen thuộc đột ngột vang lên từ phía sau. Trái tim Linh lỡ nhịp, ly rượu trong tay khẽ chao nghiêng. Cô không cần quay đầu lại cũng biết chủ nhân của giọng nói đó là ai. Mùi hương gỗ đàn hương pha lẫn vị thuốc lá nhạt – mùi hương đã từng ám ảnh cô suốt những năm tháng dậy thì.
Trịnh Minh Quân.
Người đàn ông lẽ ra đã là anh rể của cô. Người đàn ông mà chị gái cô – Diệp Vy – đã nhẫn tâm vứt bỏ ngay trước ngày cưới để chạy theo một gã đạo diễn danh tiếng ở trời Tây.
Linh hít một hơi thật sâu, xoay người lại, cố giữ cho gương mặt mình vẻ bình thản nhất có thể. Trước mắt cô là một người đàn ông cao lớn trong bộ vest đen cắt may thủ công tinh xảo. Sau hai năm, Minh Quân dường như càng trở nên phong trần và thâm trầm hơn. Đôi mắt phượng sâu hoắm của anh đang dán chặt vào cô, một ánh nhìn đầy tính xâm lược khiến Linh cảm thấy như lớp váy mỏng manh trên người mình chẳng thể che giấu được điều gì.
“Anh Quân, đã lâu không gặp. Không ngờ anh lại đến dự tiệc của gia đình em,” Linh nhỏ nhẹ đáp, cố tình nhấn mạnh hai chữ “gia đình” như một lời nhắc nhở về ranh giới.
Minh Quân chậm rãi tiến lại gần. Mỗi bước chân của anh như nện thẳng vào nhịp tim đang hỗn loạn của cô. Anh dừng lại khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một gang tay. Linh có thể cảm nhận rõ hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, vây hãm lấy cô trong một không gian chật hẹp.
“Em sợ tôi?” Anh cúi thấp người, ghé sát vào tai cô. Hơi thở nóng hổi của anh lướt qua vành tai nhạy cảm, khiến Linh run rẩy, một luồng điện xẹt qua sống lưng lan xuống tận thắt lưng.
“Tôi đâu có gì để sợ anh. Anh bây giờ… cũng chỉ là người cũ của chị tôi thôi,” Linh bướng bỉnh ngước mắt nhìn anh, nhưng sự tự tin ấy nhanh chóng tan biến khi cô thấy ngọn lửa dục vọng le lói nơi đáy mắt anh.
Bàn tay to lớn, thô ráp của Quân bất ngờ đặt lên eo Linh, kéo mạnh cô về phía trước khiến cơ thể cả hai dán chặt vào nhau. Sự va chạm đột ngột giữa khuôn ngực săn chắc của anh và bầu ngực phập phồng của cô tạo nên một cảm giác rạo rực khó tả. Linh hốt hoảng chống tay lên ngực anh, định đẩy ra nhưng sức lực của cô hoàn toàn vô dụng.
“Người cũ?” Quân lặp lại bằng giọng giễu cợt, bàn tay trên eo cô siết chặt hơn, như muốn khảm cô vào người mình. “Linh, em có biết ánh mắt em nhìn tôi lúc nãy ở sảnh tiệc nói lên điều gì không? Nó nói rằng em đang rất khao khát cái người-cũ-của-chị-em này.”
Linh cảm thấy mặt mình nóng bừng, sự sỉ nhục lẫn kích thích trộn lẫn vào nhau. Cô định mở miệng phản bác, nhưng Quân đã nhanh hơn. Anh không hôn cô, anh chỉ dùng chóp mũi lướt nhẹ dọc theo cần cổ trắng ngần của cô, hít hà mùi hương thiếu nữ thanh khiết. Sự đụng chạm ấy mơ hồ nhưng đầy khiêu khích, khiến cơ thể Linh nảy sinh một phản ứng sinh lý không thể kiểm soát – một sự ẩm ướt âm thầm trỗi dậy.
“Buông ra… người ta sẽ thấy mất,” Linh thào thào, hơi thở đã trở nên dồn dập.
“Thấy thì sao? Họ sẽ thấy con gái cưng của nhà họ Diệp đang quyến rũ vị hôn phu hụt của chị gái mình à?”
Quân buông cô ra, nhưng trước khi lùi lại, anh khẽ liếm nhẹ vào thùy tai cô, để lại một cảm giác tê dại kinh người. Anh chỉnh lại cà vạt, nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi quay lưng bước vào sảnh tiệc, để lại Linh đứng đó với đôi chân mềm nhũn và trái tim đang đập cuồng loạn trong sự tội lỗi ngọt ngào.
Đêm nay, trái cấm đã chính thức được nếm thử lớp vỏ đầu tiên.