MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Tình ThâmChương 2

Cạm Bẫy Tình Thâm

Chương 2

1,091 từ · ~6 phút đọc

Suốt phần còn lại của buổi tiệc, Diệp Linh như một kẻ hồn siêu phách lạc. Cô đứng cạnh cha mẹ, mỉm cười xã giao với những đối tác của tập đoàn, nhưng cảm giác tê dại nơi thùy tai vẫn không hề tan biến. Nó như một dấu ấn nóng bỏng, nhắc nhở cô về sự càn quấy của Trịnh Minh Quân chỉ vài phút trước đó.

Từ phía xa, Quân đang đứng giữa một nhóm doanh nhân máu mặt. Anh cầm ly rượu whisky, phong thái đĩnh đạc, thỉnh thoảng lại khẽ gật đầu tiếp chuyện. Trông anh lúc này lịch lãm và xa cách đến lạ thường, hoàn toàn khác hẳn với người đàn ông nguy hiểm đã ép cô vào góc ban công. Thế nhưng, cứ mỗi khi Linh vô tình ngước mắt lên, cô lại bắt gặp ánh mắt của anh đang đóng đinh trên người mình.

Đó không phải là cái nhìn tình cờ. Đó là cái nhìn thấu cám, chậm rãi lướt từ bờ vai trần xuống đến đôi chân thon dài ẩn hiện sau tà váy xẻ cao, một sự chiếm hữu bằng ánh nhìn khiến Linh cảm thấy như mình đang bị lột trần giữa đám đông.

“Linh, sao con lại đổ mồ hôi thế này? Trong này điều hòa lạnh lắm mà,” bà Diệp khẽ chạm vào tay con gái, giọng lo lắng.

Linh giật mình, vội vàng rút tay lại, gương mặt thoáng chút hoảng hốt: “Dạ… chắc tại con hơi mệt thôi mẹ. Con xin phép vào nhà vệ sinh một chút.”

Cô vội vã rời đi, bước chân có phần luống cuống. Linh cần nước lạnh để tỉnh táo lại, để dập tắt ngọn lửa vô danh đang nhen nhóm trong lòng. Cô tiến vào khu vực hành lang vắng vẻ dẫn đến phòng VIP, nơi ánh sáng dịu nhẹ và yên tĩnh hơn.

Vừa bước vào phòng vệ sinh sang trọng, Linh tựa lưng vào cánh cửa đóng kín, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô nhìn mình trong gương: đôi môi đỏ mọng hơi sưng lên vì bị anh trêu chọc, ánh mắt long lanh vẻ bối rối. Cô tự sỉ vả bản thân. Anh ta là của chị Vy. Dù họ đã chia tay, nhưng trong mắt xã hội, trong mắt gia đình, Minh Quân vẫn là người đàn ông gắn liền với cái tên Diệp Vy.

Khi Linh vừa mở vòi nước, định vốc một ít nước lạnh lên mặt, thì cánh cửa phòng vệ sinh phía ngoài vang lên tiếng lạch cạch của khóa chốt.

Một bóng người cao lớn phản chiếu qua tấm gương lớn.

Linh đứng hình. Minh Quân đã vào đây từ lúc nào. Anh lững thững tiến lại phía sau cô, đôi tay đút túi quần, ánh mắt qua gương nhìn xoáy vào cô.

“Anh… anh đi nhầm chỗ rồi. Đây là phòng vệ sinh nữ,” Linh lắp bắp, đôi tay vẫn còn dính nước run rẩy bám chặt vào thành bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch.

“Tôi không nhầm. Tôi đi theo em,” giọng Quân trầm thấp, vang vọng trong không gian kín mít.

Anh tiến sát lại, lồng ngực rộng lớn áp sát vào lưng Linh. Qua lớp lụa mỏng manh của chiếc váy, cô có thể cảm nhận được từng thớ cơ bắp cứng cáp của anh. Quân đưa tay tắt vòi nước, không gian lập tức trở nên im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng thở dồn dập của cả hai.

Bàn tay anh không dừng lại ở đó. Anh chậm rãi đặt tay lên vai Linh, lướt nhẹ xuống làn da mát lạnh rồi dừng lại ở xương quai xanh thanh mảnh. Những ngón tay thô ráp khẽ mơn trớn, khiến Linh không tự chủ được mà ngả đầu ra sau, tựa vào vai anh.

“Linh, em biết không? Chị gái em chưa bao giờ có được phản ứng này khi tôi chạm vào,” Quân thì thầm, môi anh lướt qua hõm cổ của cô, hít lấy mùi hương hoa linh lan thanh khiết trộn lẫn với hơi ấm thiếu nữ.

“Đừng nhắc đến chị ấy… làm ơn,” Linh nghẹn ngào, sự dằn vặt đạo đức khiến cô muốn đẩy anh ra, nhưng sự khao khát bản năng lại khiến cơ thể cô mềm nhũn, phản bội lại ý chí.

Quân xoay người Linh lại, đối diện với anh. Anh dùng một tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen thâm trầm của mình.

“Tại sao không được nhắc? Em sợ vì em đang yêu người đàn ông của chị mình, hay em sợ vì em đang tận hưởng sự tội lỗi này?”

Nói đoạn, anh cúi xuống, nụ hôn không còn nhẹ nhàng như trước mà mang theo sự chiếm đoạt mãnh liệt. Anh cắn nhẹ vào môi dưới của cô, bắt cô phải mở miệng để anh tiến vào sâu hơn. Đầu lưỡi Quân càn quét, quấn quýt lấy lưỡi Linh, mang theo vị đắng của whisky và mùi thuốc lá nồng đậm.

Linh rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, đôi tay vốn định đẩy ra giờ lại vô thức bấu chặt vào vạt áo vest của anh. Cảm giác này quá lạ lẫm, quá bùng nổ so với những gì cô từng biết. Trong bóng tối của căn phòng kín, giữa sự xa hoa của buổi tiệc ngoài kia và sự vụng trộm ở đây, Linh thấy mình như đang rơi xuống một vực thẳm đầy mật ngọt.

Bàn tay Quân bắt đầu di chuyển xuống dưới, lướt qua vòng eo thon gọn rồi dừng lại ở hông, kéo sát cô vào sự cứng rắn của anh. Sự va chạm đầy bản năng ấy khiến Linh tỉnh táo đôi chút, cô dùng hết sức bình sinh đẩy nhẹ anh ra, hơi thở đứt quãng:

“Dừng lại… ba mẹ sẽ đi tìm em…”

Minh Quân nhìn cô, ánh mắt tối sầm lại, đầy dục vọng nhưng cũng đầy kiềm chế. Anh buông tay, chậm rãi dùng ngón cái lau đi vệt son môi bị nhòe trên khóe miệng cô.

“Em có thể chạy bây giờ, Linh. Nhưng hãy nhớ, mùi hương của tôi đã ám lên người em rồi.”

Anh quay người, mở khóa cửa rồi bước ra ngoài một cách thản nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Linh đứng lại một mình, đôi chân run rẩy không đứng vững, cô nhìn xuống vết hằn của bàn tay anh vẫn còn đỏ nhẹ trên làn da trắng. Cô biết, cuộc đời mình từ khoảnh khắc này đã không còn đường lui nữa.