MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Tình ThâmChương 3

Cạm Bẫy Tình Thâm

Chương 3

984 từ · ~5 phút đọc

Diệp Linh thức dậy với một cơn đau đầu âm ỉ. Cả đêm qua cô gần như không ngủ, cứ nhắm mắt lại là hình ảnh nụ hôn cuồng vã trong phòng vệ sinh và ánh mắt đen sâu thẳm của Trịnh Minh Quân lại hiện ra, chân thực đến mức khiến da thịt cô nóng bừng.

Cô bước xuống nhà với gương mặt nhợt nhạt, định bụng pha cho mình một tách cà phê thật đậm để tỉnh táo. Nhưng ngay khi vừa đi đến cầu thang, bước chân của Linh khựng lại.

Dưới phòng khách, cha cô – ông Diệp – đang cười nói rộn rã. Và ngồi đối diện ông, trong bộ sơ mi trắng phẳng phiu, tay cầm tách trà nghi ngút khói, chính là Trịnh Minh Quân. Ánh nắng buổi sáng chiếu qua ô cửa kính, tạc nên đường nét gương mặt nam tính, góc cạnh của anh, trông anh lúc này lịch lãm và đĩnh đạc như một vị thần, hoàn toàn không có vẻ gì là kẻ đã "càn quấy" cô trong bóng tối đêm qua.

“Dậy rồi sao Linh? Mau xuống đây chào anh Quân đi con,” ông Diệp vui vẻ gọi con gái.

Linh cắn chặt môi, đôi tay bấu vào thành cầu thang đến trắng bệch. Cô không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiến tới. Mỗi bước chân xuống cầu thang giống như đang đi trên mặt băng mỏng.

“Chào… chào anh Quân,” Linh nói, mắt nhìn xuống sàn nhà, không dám đối diện với anh.

“Chào em, Linh. Sắc mặt em có vẻ không tốt, đêm qua ngủ không ngon sao?” giọng Quân vang lên, trầm ấm và mang theo một sự quan tâm giả tạo khiến Linh cảm thấy gai người.

Anh thản nhiên như thể giữa họ chẳng có một bí mật kinh khủng nào. Linh hít một hơi thật sâu, ngồi xuống ghế sofa đơn cạnh cha mình.

“Linh này, anh Quân đây vừa chính thức ký hợp đồng hợp tác chiến lược với tập đoàn nhà mình. Sắp tới, anh ấy sẽ thường xuyên qua lại đây để trao đổi về dự án khu nghỉ dưỡng mới. Cha định để con làm trợ lý dự án, coi như học hỏi kinh nghiệm từ anh Quân,” ông Diệp hào hứng nói mà không hề hay biết mình vừa đẩy con gái vào miệng cọp.

Linh sững sờ, chiếc thìa trong tay cô rơi xuống đĩa sứ vang lên một tiếng "keng" chói tai.

“Cha… con còn việc ở trường, với lại con thấy mình chưa đủ năng lực…”

“Tôi thấy Linh rất có tiềm năng,” Quân ngắt lời cô, đôi mắt anh lúc này mới chịu dời khỏi tách trà để khóa chặt vào cô. Một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý hiện lên. “Sự nhạy bén và phản ứng nhanh nhạy của em ấy đêm qua… khiến tôi rất ấn tượng. Tôi tin là chúng tôi sẽ ‘hợp tác’ rất ăn ý.”

Ông Diệp cười lớn, vỗ vai Quân: “Vậy thì tốt quá. Trăm sự nhờ cậu Quân chỉ bảo cho con bé.”

Cuộc trò chuyện tiếp tục với những con số và kế hoạch kinh doanh, nhưng Linh không nghe lọt tai bất cứ lời nào. Cô cảm nhận được mũi giày của Quân vô tình hay hữu ý lướt nhẹ qua cổ chân mình dưới gầm bàn trà. Một cái chạm rất khẽ, nhưng đủ để khiến luồng điện chạy dọc từ lòng bàn chân lên đến đại não.

Lúc ông Diệp có cuộc điện thoại quan trọng và phải đi ra ngoài sân, không gian trong phòng khách đột ngột trở nên đặc quánh.

Minh Quân đặt tách trà xuống, anh đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua bàn trà rồi ngồi xuống ngay cạnh Linh trên chiếc sofa dài. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát từ hơi thở của anh.

“Em định trốn tôi đến bao giờ?” Quân thì thầm, bàn tay anh thản nhiên đặt lên đùi cô, nơi lớp vải lanh mỏng của chiếc quần mặc nhà không thể ngăn cản được nhiệt độ từ lòng bàn tay anh.

Linh hốt hoảng định đứng lên nhưng anh đã kịp siết chặt lấy vòng eo cô, kéo sát vào người.

“Anh điên rồi! Cha em đang ở ngay ngoài kia!” Linh nghiến răng, nói nhỏ nhất có thể.

“Chính vì ông ấy ở ngoài kia, nên cảm giác này mới thú vị, phải không?” Quân áp sát môi vào cổ cô, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng. “Linh, em không biết là sáng nay trông em quyến rũ thế nào đâu. Đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, và cái cách em run rẩy khi thấy tôi… nó khiến tôi muốn phát điên.”

Bàn tay anh bắt đầu di chuyển, luồn vào bên dưới gấu áo phông rộng của cô, chạm vào làn da eo mềm mại. Linh rùng mình, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị cô nuốt ngược vào trong. Sự dằn vặt giữa việc phải đẩy anh ra và sự khoái cảm tội lỗi đang trỗi dậy khiến cô gần như nghẹt thở.

“Dừng lại… làm ơn…”

Đúng lúc đó, tiếng bước chân của ông Diệp vang lên từ phía hiên nhà. Minh Quân buông Linh ra trong tích tắc, anh thản nhiên dựa lưng vào ghế, cầm lấy một tập hồ sơ trên bàn như thể đang chỉ dẫn cho cô điều gì đó.

Khi ông Diệp bước vào, ông chỉ thấy một vị doanh nhân đang tận tâm chỉ bảo cho con gái mình.

“Sao thế Linh? Mặt con đỏ hết lên rồi kìa, chắc là dự án này khó quá hả?” ông Diệp cười hiền hậu.

Linh chỉ biết cúi đầu, bàn tay cô siết chặt lại dưới gầm bàn. Cô biết, cơn ác mộng ngọt ngào này chỉ mới bắt đầu, và ranh giới mong manh của đạo đức sắp bị người đàn ông này dẫm nát hoàn toàn.