MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Tình ThâmChương 10

Cạm Bẫy Tình Thâm

Chương 10

781 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn flash vừa lóe lên khiến cả không gian như ngưng đọng trong sự kinh hãi. Diệp Linh bật dậy, đôi tay run rẩy kéo vội chiếc chăn mỏng che đi cơ thể đang đẫm mồ hôi và dấu vết hoan lạc. Gương mặt cô trắng bệch, đôi mắt mở to nhìn ra phía ban công tối mịt.

“Có người… có người vừa chụp ảnh…” Linh lắp bắp, hơi thở đứt quãng vì sợ hãi.

Trịnh Minh Quân nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh như lưỡi dao hướng về phía cửa sổ. Anh không hề tỏ ra hoảng loạn. Ngược lại, sự bình tĩnh đến đáng sợ của anh khiến Linh càng thêm lạnh sống lưng. Quân chậm rãi mặc lại chiếc áo sơ mi, không thèm cài hết cúc, rồi bước thẳng ra ban công.

Bên ngoài chỉ có tiếng gió rít qua rừng thông và bóng tối dày đặc. Không một bóng người. Nhưng trên lan can gỗ vẫn còn vương lại một mùi hương nước hoa nồng nặc – mùi hương mà Linh nhận ra ngay lập tức: nước hoa hồng đen của Diệp Vy.

“Là chị ấy… chắc chắn là chị Vy,” Linh khuỵu xuống sàn nhà, nước mắt trào ra. “Chúng ta tiêu rồi, anh Quân. Chị ấy sẽ giết em, cha sẽ không bao giờ tha thứ cho em.”

Quân quay lại, nhìn cô gái đang run rẩy dưới chân mình. Anh tiến tới, nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với thực tại tàn khốc.

“Em nghĩ chị ta sẽ làm ầm lên ngay bây giờ sao? Không đâu,” Quân cười nhạt, một nụ cười mang theo sự khinh bỉ. “Diệp Vy là kẻ thông minh. Cô ta sẽ không lãng phí một con át chủ bài như thế này chỉ để đánh ghen thông thường.”

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Linh đặt trên bàn trà bỗng sáng lên. Một tin nhắn ẩn danh được gửi tới, chỉ có một tấm hình: bức ảnh chụp bóng lưng của Quân đang đè chặt Linh trên giường, dù mờ ảo nhưng đủ để nhận diện danh tính của cả hai.

Kèm theo đó là dòng chữ lạnh lùng: “Sáng mai, phòng đọc sách. Đừng để cha biết, trừ khi em muốn thấy ông ấy đột quỵ.”

Cả đêm đó, Linh không thể chợp mắt. Cô ngồi bó gối trong góc phòng, nhìn ánh trăng tàn lụi ngoài cửa sổ. Quân đã rời đi sau khi để lại một lời dặn dò đầy tính toán: “Dù cô ta nói gì, đừng thừa nhận điều gì cả. Mọi việc cứ để tôi lo.”

Sáng hôm sau, không khí trong biệt thự tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Ông Diệp đã ra ngoài đi dạo từ sớm. Linh bước vào phòng đọc sách với đôi chân như đeo chì.

Diệp Vy đang ngồi trên chiếc ghế bành lớn, tay cầm một tách trà, dáng vẻ thư thái như một nữ hoàng đang đợi kẻ tội đồ đến chịu tội. Cô ta không hề nổi giận, không hề gào thét. Vy chỉ mỉm cười, một nụ cười khiến Linh thấy rợn người.

“Ngồi đi em gái. Chắc đêm qua em… vất vả lắm?” Vy đặt tách trà xuống, tiếng gốm sứ chạm vào mặt bàn đá vang lên khô khốc.

Linh cúi gầm mặt, giọng nói nghẹn đặc: “Chị… em xin lỗi… là em sai…”

“Xin lỗi?” Vy bật cười, ánh mắt đột ngột trở nên sắc lẹm. “Em nghĩ một lời xin lỗi là đủ để trả giá cho việc em dám chạm vào người đàn ông của chị sao? Linh à, em còn quá ngây thơ. Chị không cần sự hối lỗi của em. Chị cần em làm cho chị một việc.”

Vy đẩy một xấp tài liệu về phía Linh. Đó không phải là ảnh chụp đêm qua, mà là hồ sơ chuyển nhượng cổ phần cá nhân của Linh tại tập đoàn Diệp Thị.

“Ký vào đây. Từ bỏ quyền thừa kế và rời khỏi thành phố này ngay lập tức. Đổi lại, tấm ảnh kia sẽ biến mất mãi mãi. Bằng không, không chỉ em bị hủy hoại, mà sự nghiệp của Minh Quân cũng sẽ tiêu tan dưới danh nghĩa kẻ cưỡng đoạt em vợ.”

Linh bàng hoàng nhìn chị gái. Hóa ra, tình cảm hay sự phản bội đều không quan trọng bằng cái ghế quyền lực mà Vy đang thèm khát. Cô nhìn xấp giấy tờ, rồi lại nhìn ra cửa, nơi bóng dáng của Minh Quân đang ẩn hiện sau lớp kính màu.

Liệu anh có biết chị gái cô tàn nhẫn đến mức này? Hay chính anh cũng là một phần trong ván bài mà cô chỉ là một quân cờ tội nghiệp?