MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Tình ThâmChương 9

Cạm Bẫy Tình Thâm

Chương 9

865 từ · ~5 phút đọc

Sự trở về của Thế Nam không chỉ mang theo sự phiền phức mà còn khiến Linh cảm nhận được hơi thở tử thần của một vụ bê bối đang cận kề. Cô vội vã lấy cớ không khỏe để trở về nhà sớm, cố trốn chạy khỏi ánh mắt truy đuổi của Minh Quân và sự săn đón giả tạo của Nam.

Nhưng Diệp Vy không để cô yên.

Sáng hôm sau, Vy gõ cửa phòng Linh với một vẻ mặt hào hứng khác lạ. "Linh này, cuối tuần này gia đình mình sẽ lên biệt thự ở ngoại ô nghỉ dưỡng. Anh Quân cũng sẽ tới để bàn nốt hợp đồng với cha. Chị đã chuẩn bị cho em một điều bất ngờ đấy."

Cái gọi là "điều bất ngờ" của Vy luôn khiến Linh rùng mình. Nhưng trong căn nhà này, cô không có quyền từ chối.

Biệt thự ngoại ô nằm biệt lập giữa một rừng thông rì rào, sương mù bao phủ tạo nên một vẻ đẹp u uất và đầy bí ẩn. Đêm đầu tiên, sau bữa tối đầy những lời bóng gió, Vy đề nghị cả nhà chơi trò "Thật hay Thách".

"Đến lượt Linh rồi!" Vy xoay chai rượu, cổ chai hướng thẳng về phía em gái. "Thật hay Thách nào?"

Linh nuốt nước bọt, nhìn sang Minh Quân đang thản nhiên lắc lư ly rượu vang đỏ trong tay. "Em chọn... Thật."

"Được thôi," Vy nheo mắt, nụ cười trở nên sắc lẹm. "Có phải em đang giấu chị một bí mật về người đàn ông em thầm yêu không? Chỉ cần nói 'Có' hoặc 'Không'."

Không gian rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Ông Diệp bắt đầu nhìn con gái với vẻ tò mò, còn Quân vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc, nhưng bàn tay anh siết chặt lấy chân ly rượu.

"Dạ... không có," Linh nói dối, giọng cô run rẩy đến mức ai cũng có thể nhận ra.

Vy cười lớn, phá tan bầu không khí: "Chị đùa thôi mà, làm gì căng thẳng thế! Thôi, muộn rồi, mọi người đi nghỉ đi. Anh Quân, phòng của anh ở cuối hành lang tầng hai, ngay cạnh phòng của Linh đấy."

Linh cảm thấy tim mình rơi rụng. Vy cố ý. Chị ấy chắc chắn đang sắp đặt một điều gì đó.

Nửa đêm, tiếng gió rít qua khe cửa khiến Linh không thể chợp mắt. Cô cảm thấy khát và định xuống lầu lấy nước. Vừa mở cửa phòng, một bóng đen đã nhanh chóng ập tới, đẩy cô ngược trở lại vào trong và chốt cửa lại.

"Anh... anh làm gì ở đây? Chị Vy có thể tỉnh giấc bất cứ lúc nào!" Linh hoảng hốt khi nhận ra mùi gỗ đàn hương quen thuộc.

Quân không trả lời. Trong bóng tối lờ mờ, anh ép cô vào cánh cửa gỗ, hai tay khóa chặt lấy hông cô. Hơi thở anh nồng nặc mùi rượu nhưng đôi mắt lại tỉnh táo đến lạ kỳ.

"Chị em đã uống liều thuốc ngủ mà tôi chuẩn bị trong ly rượu vang lúc nãy. Cô ta sẽ không tỉnh dậy cho đến sáng mai đâu," Quân thì thầm, giọng nói khàn đặc chứa đựng một sự hưng phấn điên rồ.

Linh sững sờ: "Anh... anh dám làm vậy sao?"

"Tôi không thể chịu nổi khi thấy em ngồi đó và nói dối về việc không có người đàn ông nào trong lòng," Quân vùi đầu vào hõm cổ Linh, hơi nóng từ cơ thể anh khiến lớp váy ngủ bằng lụa mỏng của cô trở nên vô dụng. "Linh, em có biết sự dối trá của em... càng khiến tôi muốn hủy hoại em hơn không?"

Anh mạnh bạo kéo một bên dây váy của Linh xuống, để lộ bờ vai trắng ngần dưới ánh trăng yếu ớt. Nụ hôn của anh bắt đầu từ xương quai xanh, di chuyển dần xuống vùng cấm địa. Linh rên rỉ, bàn tay cô vô thức luồn vào tóc anh, vừa muốn đẩy ra lại vừa muốn kéo vào sâu hơn.

Sự im lặng của đêm tối làm tăng thêm tính kích thích của sự vụng trộm. Mỗi tiếng sột soạt của vải vóc, mỗi tiếng thở dốc đều trở nên rõ rệt. Quân bế bổng Linh lên, đặt cô xuống chiếc giường rộng lớn. Anh áp sát, bàn tay không ngừng mơn trớn những vùng nhạy cảm nhất, khơi dậy một cơn sóng triều dạt dào trong lòng cô.

"Nhìn tôi này, Linh," Quân gằn giọng, bắt cô phải nhìn vào mắt anh trong khoảnh khắc tội lỗi nhất. "Nói cho tôi biết, em thuộc về ai?"

"Em... em thuộc về anh..." Linh thều thào, lý trí hoàn toàn vỡ vụn trước sự chiếm hữu mãnh liệt của người đàn ông này.

Nhưng ngay khi họ đang chìm đắm trong sự hoan lạc cuồng nhiệt, một tiếng "tách" nhỏ vang lên từ phía ban công. Một ánh đèn flash lóe lên trong tích tắc rồi biến mất vào màn đêm.

Linh giật mình đẩy Quân ra, gương mặt cắt không còn giọt máu. Có người đã theo dõi họ. Và người đó, không ai khác, chính là kẻ đang nắm giữ chìa khóa của địa ngục này.