MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCạm Bẫy Tình ThâmChương 8

Cạm Bẫy Tình Thâm

Chương 8

774 từ · ~4 phút đọc

Buổi tối thứ Sáu, Diệp Vy ép Linh phải diện một chiếc váy lụa màu ngọc trai xẻ sâu phần lưng để tham dự buổi tiệc của giới thượng lưu. Vy cười rạng rỡ, bàn tay đeo nhẫn kim cương lấp lánh liên tục chỉnh sửa lại mái tóc cho em gái: "Đã đến lúc em phải tìm cho mình một bến đỗ rồi, Linh ạ. Đừng cứ mải mê với công việc của anh Quân mãi."

Linh cảm nhận được ẩn ý trong câu nói của chị. Vy đang muốn đẩy cô ra xa khỏi Quân. Và "bến đỗ" mà Vy chọn cho cô chính là Thế Nam – con trai của một ông trùm bất động sản, một gã công tử có vẻ ngoài hào hoa nhưng ánh mắt lại không giấu nổi sự thèm khát khi nhìn thấy Linh.

Tại sảnh tiệc, Minh Quân xuất hiện cùng lúc với họ. Anh vẫn lạnh lùng, uy nghiêm trong bộ Tuxedo đen lịch lãm. Ngay khi thấy Nam đang nắm tay Linh giới thiệu với bạn bè, quai hàm Quân khẽ bạnh ra, đôi mắt phượng nheo lại đầy nguy hiểm.

"Anh Quân, anh thấy Nam và Linh có đẹp đôi không?" Vy cố ý nép vào ngực Quân, lên tiếng hỏi với giọng điệu đầy khiêu khích.

Quân nhấp một ngụm rượu mạnh, ánh mắt anh không rời khỏi bờ vai trần đang run rẩy của Linh. "Rất... thú vị," anh đáp bằng giọng trầm đục, khiến Linh rùng mình dù anh không hề chạm vào cô.

Suốt buổi tiệc, Nam không rời Linh nửa bước. Hắn ta liên tục tìm cách đụng chạm vào eo cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu vang ghé sát tai cô tán tỉnh. Linh cảm thấy buồn nôn, mắt cô vô thức tìm kiếm bóng dáng của Quân, nhưng anh đã biến mất khỏi sảnh tiệc từ lúc nào.

Đúng lúc Nam định kéo Linh ra ban công để "hóng gió", một người phục vụ vô tình va vào hắn, khiến rượu đổ lên áo khoác. Nam bực dọc bỏ vào nhà vệ sinh, để lại Linh đứng một mình giữa đám đông.

Ngay lập tức, một bàn tay rắn chắc nắm lấy cổ tay Linh, kéo mạnh cô về phía lối thoát hiểm vắng vẻ phía sau sân khấu.

"Buông ra... anh làm gì vậy?" Linh hốt hoảng khi thấy gương mặt giận dữ của Quân.

Anh ép cô vào bức tường lạnh lẽo, cả cơ thể to lớn đè nặng lên cô. "Em thích hắn ta sao? Thích cái cách hắn vuốt ve em trước mặt tôi?"

"Anh không có quyền hỏi! Anh là gì của em chứ? Anh lo cho chị Vy đi!" Linh nghẹn ngào, nước mắt trực trào ra vì sự uất ức.

Quân không trả lời bằng lời nói. Anh thô bạo tóm lấy hai cổ tay cô, khóa chặt phía trên đầu. Nụ hôn của anh giáng xuống như một cơn bão, mang theo sự ghen tuông điên cuồng và mùi rượu whisky nồng đậm. Anh không còn dịu dàng, anh cắn lên môi cô, lên cổ cô như muốn đánh dấu chủ quyền, muốn xóa sạch dấu vết của gã đàn ông kia.

"Ưm... Quân... đừng..."

Bàn tay Quân luồn xuống dưới lớp lụa mỏng manh của chiếc váy, mơn trớn vùng đùi trong nhạy cảm của cô. Linh cảm nhận được sự cứng rắn của anh đang áp sát, một sự thật trần trụi khiến cô vừa sợ hãi vừa rạo rực đến điên người.

"Linh... em là của tôi. Chỉ mình tôi được chạm vào chỗ này," Quân thì thầm, giọng khàn đặc đầy chiếm hữu.

Đột nhiên, tiếng của Thế Nam vang lên ngoài cửa lối thoát hiểm: "Linh? Em ở đâu đấy?"

Tiếng bước chân của hắn ngày càng gần. Linh hoảng loạn nhìn Quân, hơi thở cô dồn dập, đôi mắt cầu xin. Quân nhìn cô, một nụ cười đen tối hiện lên. Thay vì buông cô ra, anh lại đột ngột cúi xuống, ngậm lấy bầu ngực phập phồng của cô qua lớp vải lụa mỏng, để lại một vết ẩm ướt rõ rệt.

"Màn kịch này, em phải diễn cho đạt đấy, trợ lý nhỏ," Quân thì thầm trước khi lặn mất vào bóng tối của lối hành lang bên cạnh, đúng một giây trước khi Thế Nam đẩy cửa bước vào.

Linh đứng đó, lưng dựa tường, mặt đỏ bừng, hơi thở vẫn chưa ổn định. Cô chỉ kịp kéo vội vạt váy để che đi sự hỗn loạn bên trong mình, nhưng mùi hương đàn hương của Quân dường như vẫn còn vương vấn khắp không gian, tố cáo sự phản bội không thể cứu vãn.