òa lẫn với mùi rỉ sét và khói bụi của những con phố nghèo. Freya Thorne rít một hơi thuốc dài, làn khói trắng tan nhanh trong màn đêm. Cô đứng tựa lưng vào chiếc Ducati đen tuyền, bộ đồ da bó sát làm tôn lên những đường cong săn chắc nhưng đầy vẻ bất cần.
Cha cô, một gã nghiện cờ bạc và là kẻ đưa tin hạng bét cho giới mafia, luôn dặn cô phải sống như một bóng ma. Nhưng Freya không thích trốn tránh. Cô thích tốc độ, thích những bộ đồ đen u ám và thích sự nổi loạn.
"Freya! Về nhà ngay! Có chuyện rồi!" Tiếng gã hàng xóm hét lên từ đầu ngõ khiến tim cô thắt lại. Một linh cảm chẳng lành xộc tới.
Khi Freya đá văng cánh cửa căn hộ tồi tàn, cảnh tượng bên trong khiến cô đông cứng. Cha cô đang quỳ sụp dưới sàn, mặt mũi bầm dập, hơi thở đứt quãng. Và ở giữa căn phòng rách nát ấy, trên chiếc ghế bành cũ kỹ, một người đàn ông đang ngồi đó như một vị vua trên ngai vàng đẫm máu.
Hắn là Torren Moretti.
Cái tên mà ngay cả những kẻ liều mạng nhất ở Hell's Kitchen cũng không dám nhắc đến nếu không muốn bị cắt lưỡi. Hắn mặc một chiếc sơ mi đen bằng lụa đắt tiền, đôi măng sét bằng vàng sáng loáng tương phản hoàn toàn với những vết sẹo mờ trên bàn tay to lớn.
"Về rồi sao? Con mèo nhỏ của nhà Thorne," Torren lên tiếng. Giọng hắn trầm, khàn và mang theo một áp lực khủng khiếp khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại.
"Thả ông ấy ra," Freya không lùi bước. Cô rút con dao găm giấu sau thắt lưng, ánh mắt sắc lẹm đầy hung hãn. "Nếu không tôi sẽ găm thứ này vào cổ họng anh."
Torren khẽ nhếch mép, một nụ cười không có chút ấm áp. Hắn đứng dậy, sải những bước dài và vững chãi về phía cô. Mỗi bước chân của hắn như dẫm nát sự kiêu ngạo của Freya. Khi cô vung dao, hắn di chuyển nhanh như một bóng ma, bắt lấy cổ tay cô và xoay ngược lại.
Rắc!
"Ưm..." Freya cắn môi để không phát ra tiếng hét. Cô bị hắn ép chặt vào bức tường bong tróc.
Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ tính bằng milimet. Freya có thể cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể vạm vỡ của Torren. Hắn quá lớn, bờ vai rộng lớn của hắn che khuất mọi ánh sáng, bao trùm lấy cô trong bóng tối của chính hắn.
Bàn tay thô ráp, đầy vết chai của Torren không buông cổ tay cô ra, mà trái lại, hắn dùng bàn tay kia bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt xám tro đang rực cháy một thứ dục vọng chiếm hữu điên cuồng.
"Cha em đã dùng em để cược cho mạng sống của lão," Torren thì thầm, hơi thở nồng mùi rượu whisky và thuốc lá đắt tiền phả vào môi cô. "Từ giây phút này, em không còn là Freya Thorne nữa. Em là tài sản của Moretti."
"Tôi... không phải... đồ vật!" Freya gầm gừ, dù đôi chân cô bắt đầu run rẩy khi bàn tay của Torren trượt từ cằm xuống cổ, rồi dừng lại ở xương quai xanh của cô, bóp nhẹ.
"Em sẽ là bất cứ thứ gì tôi muốn," Torren cúi thấp đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương của mưa và sự nổi loạn. Hắn bất ngờ cắn mạnh vào làn da mềm mại ấy, để lại một dấu răng đỏ thẫm. "Một con vật cưng... hoặc một món đồ chơi tiêu khiển. Tôi sẽ thuần hóa sự hung hăng này của em bằng cách đau đớn nhất."
Hắn buông cô ra, nhưng trước khi Freya kịp thở dốc, hắn đã nắm lấy tóc cô, giật nhẹ ra sau khiến cô phải ngửa mặt lên nhìn hắn.
"Đưa cô ta lên xe. Đêm nay, tôi muốn thấy cô ta nằm trên giường tôi, không mặc gì ngoài chiếc nhẫn của dòng họ Moretti," Torren ra lệnh cho đám đàn em, mắt hắn không rời khỏi đôi môi đang run rẩy của Freya.
Chiếc nhẫn kim cương đen trên ngón tay hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, đánh dấu sự bắt đầu của một cuộc đời nô lệ dưới danh nghĩa phu nhân trùm mafia. Freya nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng sục sôi một nỗi căm hận tột cùng, nhưng sâu trong đáy mắt cô, một ngọn lửa không tên cũng bắt đầu nhen nhóm.