MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCám Dỗ Chết NgườiChương 2

Cám Dỗ Chết Người

Chương 2

833 từ · ~5 phút đọc

Chiếc Cadillac đen bóng lướt đi trong đêm, đưa Freya rời xa khu ổ chuột để đến với dinh thự nguy nga nhưng lạnh lẽo của Torren Moretti. Cô bị đẩy vào một căn phòng ngủ rộng lớn, nơi mùi gỗ đàn hương và mùi da thuộc đắt tiền bao trùm mọi ngóc ngách.

Freya đứng giữa phòng, đôi bàn tay cuộn chặt thành nắm đấm. Bộ đồ da đen trên người cô lúc này trông thật lạc lõng giữa không gian sang trọng này.

Cạch.

Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc. Torren bước vào, hắn đã cởi bỏ chiếc áo khoác, chỉ còn lại sơ mi đen mở hờ ba cúc đầu, để lộ cơ ngực săn chắc và những hình xăm u ám ẩn hiện. Hắn cầm trên tay một chiếc hộp nhung nhỏ và một ly rượu mạnh.

"Cởi ra," hắn ra lệnh, giọng bình thản nhưng chứa đựng uy quyền tuyệt đối.

"Anh nằm mơ đi!" Freya quật cường đáp trả, đôi mắt rực lửa căm hờn.

Torren không nói hai lời. Hắn đặt ly rượu xuống, sải bước tới với tốc độ của một con báo săn. Freya định tung một cú đá về phía hạ bộ của hắn, nhưng Torren dễ dàng bắt lấy chân cô, dùng sức mạnh đáng kinh sợ ép cô ngã nhào xuống chiếc giường King-size mềm mại.

Sự Trừng Phạt Của Quỷ Dữ

"Tôi đã nói rồi, ở đây, em không có quyền từ chối," Torren đè nghiến thân hình hộ pháp của mình lên người cô. Sức nặng của hắn khiến Freya nghẹt thở.

Hắn thô bạo nắm lấy vạt áo khoác da của cô, dùng sức xé toạc nó. Những chiếc cúc đồng văng tung tóe trên sàn đá. Freya vùng vẫy điên cuồng, cô cắn vào vai hắn mạnh đến mức nếm được vị máu tanh nồng. Nhưng điều đó chỉ khiến con thú trong Torren thức tỉnh.

Hắn gầm nhẹ một tiếng, một tay khóa chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, tay kia luồn vào bên trong áo lót, bóp chặt lấy bầu ngực căng tròn của cô.

"Dừng... dừng lại..." Freya run rẩy. Cô ghét cách cơ thể mình bắt đầu phản ứng lại với những cái chạm thô bạo của hắn.

"Em ghét tôi, nhưng cơ thể em lại rất trung thực," Torren thì thầm vào tai cô, răng hắn day nhẹ vào vành tai nhạy cảm. "Để xem sự ngạo mạn của em giữ được bao lâu."

Hắn lấy chiếc nhẫn kim cương đen ra, lạnh lùng đeo vào ngón áp út của cô. "Chiếc nhẫn này là xiềng xích. Từ giờ, em là món đồ chơi thuộc quyền sở hữu duy nhất của Torren Moretti."

Cuộc Hoan Lạc Đẫm Vị Thù Hận

Torren không cho cô thời gian để suy nghĩ. Hắn cúi xuống, đánh chiếm đôi môi cô bằng một nụ hôn nồng nặc vị rượu và sự thống trị. Không có sự dịu dàng, chỉ có sự càn quét, lưỡi hắn thô bạo quấn lấy lưỡi cô, ép cô phải tiếp nhận sự hiện diện của hắn.

Bàn tay hắn trượt xuống, thô bạo lột bỏ nốt những gì còn sót lại trên người Freya. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, cơ thể trắng ngần của cô phơi bày trước mắt hắn như một tác phẩm nghệ thuật bị vùi dập. Ánh mắt Torren tối sầm lại, rực cháy dục vọng nguyên thủy.

Hắn tách rộng hai chân cô, tiến vào một cách mãnh liệt mà không có bất kỳ sự dạo đầu nào.

"A...!" Freya ngửa cổ, một tiếng kêu nghẹn ngào thoát ra. Đau đớn và khoái cảm đan xen như một luồng điện chạy dọc cột sống.

Torren bắt đầu di chuyển, mỗi lần thúc mạnh là một lần hắn khẳng định chủ quyền. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang nhòa lệ vì uất ức của Freya, tận hưởng sự bất lực của cô.

"Nói đi, Freya... ai là chủ nhân của em?" hắn gầm lên, hơi thở gấp gáp.

Freya cắn chặt môi đến bật máu, cô không trả lời. Cô dùng móng tay cào mạnh vào lưng hắn, để lại những vết đỏ dài. Dù lý trí cô thét gào căm hận, nhưng những đợt sóng khoái cảm mà hắn mang lại bắt đầu nhấn chìm cô vào một cơn mê muội đáng sợ.

Khi cơn cao trào ập đến, Torren siết chặt eo cô, gieo rắc mầm mống của mình vào sâu bên trong cô như một cách đánh dấu cuối cùng. Hắn gục đầu vào hõm cổ cô, thở dốc, cảm nhận nhịp tim điên cuồng của cả hai.

"Em có thể hận tôi," Torren thì thầm, giọng khàn đặc đầy thỏa mãn. "Nhưng em sẽ không bao giờ thoát khỏi tôi."

Freya nằm đó, kiệt sức và nhục nhã giữa đống chăn gối lộn xộn. Cô nhìn chiếc nhẫn đen trên tay, thầm thề trong lòng: Torren, tôi sẽ khiến anh phải quỳ xuống dưới chân tôi, và ngày đó sẽ là ngày anh nếm trải nỗi đau gấp trăm lần đêm nay.