MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCám Dỗ Chết NgườiChương 10

Cám Dỗ Chết Người

Chương 10

633 từ · ~4 phút đọc

Tiếng động cơ xe gầm rú từ xa và ánh đèn pha quét qua cửa sổ căn nhà gỗ xé tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm. Torren bật dậy ngay lập tức, khẩu súng trong tay hắn đã lên nòng từ bao giờ. Hắn nhìn ra khe cửa, gương mặt đanh lại khi nhận ra phù hiệu trên những chiếc SUV màu đen đang tiến vào.

"Người của anh à?" Freya ngồi dậy, kéo chiếc chăn che đi thân thể mình, giọng cô có chút lạc đi.

"Là Marco," Torren đáp ngắn gọn, cất súng vào bao da dưới nách. Hắn quay lại nhìn cô, ánh mắt xám tro đã lấy lại vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng sâu trong đó vẫn còn vương chút dư âm của sự dịu dàng đêm qua. "Chúng ta phải đi. Bọn Scorpions đang lùng sục khu này."

Hắn ném cho cô một bộ đồ dã chiến màu đen lấy từ ngăn tủ kín. Freya mặc vào, cảm giác lớp vải thô ráp cọ xát vào làn da vẫn còn nhạy cảm khiến cô nhớ lại từng hơi ấm của hắn. Khi họ bước ra ngoài, gã phó tá Marco bước tới, cúi đầu cung kính: "Thưa ngài, mọi thứ đã sẵn sàng. Cha của cô ta đã bị tóm khi đang cố trốn sang biên giới."

Freya khựng lại. Tim cô đập thình thịch. "Cha tôi... ông ấy đang ở đâu?"

Torren nhìn cô, đôi mắt hắn không chút gợn sóng. "Đang ở căn cứ mật. Tôi đã hứa cho em gặp lão, đúng không?" Hắn bước lại gần, nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với mình trước mặt đám đàn em. "Giờ em có hai lựa chọn. Một là lên chiếc xe kia, Marco sẽ đưa em đến một bến cảng, em sẽ có tiền và một thân phận mới để biến mất mãi mãi. Hai là theo tôi về, đối mặt với sự thật về kẻ đã bán đứng em, và tiếp tục cuộc sống làm bà Moretti."

Cả không gian như ngưng đọng. Đám đàn em của Torren đứng im phăng phắc. Freya nhìn về phía chiếc xe của Marco – đó là tự do, là giấc mơ cô từng khao khát. Rồi cô nhìn sang Torren, kẻ đã chà đạp, chiếm đoạt nhưng cũng là kẻ duy nhất nhìn thấu những vết sẹo của cô.

"Nếu tôi đi, anh có đuổi theo không?" cô hỏi, giọng run run.

Torren nhếch mép, một nụ cười đầy ngạo mạn. "Tôi không đuổi theo những thứ không thuộc về mình. Nhưng nếu em ở lại, em sẽ không bao giờ có cơ hội hối hận nữa."

Freya hít một hơi thật sâu. Cô bước tới, không phải hướng về chiếc xe tự do, mà là tiến thẳng về phía Torren. Cô nắm lấy cổ áo hắn, kéo hắn xuống và đặt lên môi hắn một nụ hôn nồng nặc vị khói súng và sự quyết liệt. Đó là nụ hôn của sự đánh đổi.

"Tôi không muốn chạy trốn nữa," cô thì thầm ngay trên môi hắn. "Tôi muốn tận mắt nhìn thấy lão ta phải trả giá. Và tôi muốn thấy anh phải quỳ xuống vì tôi."

Torren cười lớn, một tràng cười hiếm hoi và sảng khoái. Hắn ôm ngang eo cô, nhấc bổng cô lên xe. "Được thôi, nữ hoàng của tôi. New York sẽ là của em, nhưng em... vẫn là của tôi."

Chiếc xe lao đi trong màn sương mù, hướng về trung tâm New York, nơi một cuộc thanh trừng đẫm máu đang chờ đợi họ. Freya tựa đầu vào vai Torren, tay cô đan chặt vào tay hắn. Cô biết mình vừa ký một bản hợp đồng với quỷ dữ, nhưng lần này, cô không còn là nạn nhân nữa. Cô là đồng phạm.