MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCám Dỗ Chết NgườiChương 9

Cám Dỗ Chết Người

Chương 9

599 từ · ~3 phút đọc

Trong căn nhà gỗ nhỏ giữa rừng, tiếng mưa bắt đầu nặng hạt, gõ liên hồi lên mái tôn rỉ sét. Sau cuộc hoan lạc cuồng nhiệt nhưng đầy tuyệt vọng trên chiếc bàn gỗ, Torren không bỏ mặc Freya như mọi khi. Hắn kéo cô vào lòng, bọc cả hai trong một chiếc chăn len cũ, để hơi ấm từ cơ thể mình thấm vào làn da đang run rẩy của cô.

Freya nằm im, đầu tựa lên lồng ngực vững chãi của hắn, lắng nghe nhịp tim đều đặn. Cô chợt nhận ra, gã đàn ông tàn nhẫn này khi ngủ lại có vẻ thanh thản đến lạ.

"Tại sao anh lại cứu tôi?" Freya thì thầm, cô biết hắn chưa ngủ.

Torren mở mắt, ánh nhìn xa xăm vào đốm lửa nhỏ trong lò sưởi. "Vì chết dưới tay lũ Scorpions là một sự lãng phí. Em là của tôi, Freya. Chỉ có tôi mới có quyền định đoạt em."

"Anh luôn nói về quyền sở hữu," Freya nhếch mép, giọng chua chát. "Anh có bao giờ cảm thấy gì khác không? Hay trái tim anh cũng giống như đống tro tàn kia rồi?"

Torren im lặng hồi lâu. Hắn nắm lấy bàn tay cô, lướt qua chiếc nhẫn kim cương đen. "Mẹ tôi cũng từng bị cha tôi giam cầm như thế này. Bà ấy đã chọn cách tự sát để thoát khỏi ông ta. Ngày bà ấy đi, tôi đã thề sẽ không bao giờ để bất cứ thứ gì mình muốn tuột khỏi tầm tay. Sự chiếm hữu của tôi... là cách duy nhất tôi biết để bảo vệ một thứ gì đó."

Freya sững sờ. Lần đầu tiên, cô thấy được vết nứt trong lớp giáp sắt của hắn. Gã ác ma này hóa ra cũng chỉ là một đứa trẻ bị tổn thương, học cách yêu bằng sự bạo liệt để che đậy nỗi sợ bị bỏ rơi. Cô xoay người lại, đối diện với hắn. Trong bóng tối lờ mờ, ánh mắt họ chạm nhau, không còn là kẻ thù, mà là hai sinh vật cô độc đang sưởi ấm cho nhau.

"Torren..." Cô khẽ gọi tên hắn, bàn tay cô chạm nhẹ vào vết sẹo nhỏ bên thái dương hắn.

Hắn không trả lời bằng lời nói. Hắn lật người, ép cô xuống lớp đệm cũ kỹ dưới sàn nhà. Nhưng lần này, nụ hôn của hắn không còn vị đắng của sự trừng phạt. Nó chậm rãi, nồng nàn và đầy khẩn cầu. Hắn mơn trớn từng tấc da thịt cô như thể đang đọc một bản nhạc buồn, dừng lại thật lâu ở vết sẹo bỏng trên lưng cô, đặt vào đó một nụ hôn dịu dàng khiến Freya run lên bần bật.

"Đêm nay, đừng hận tôi nữa," hắn khàn giọng thì thầm.

Trong khoảnh khắc đó, Freya cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cô biết mình nên đẩy hắn ra, nên tiếp tục kế hoạch trả thù, nhưng cơ thể và trái tim cô lại phản bội lý trí. Cô chủ động quấn lấy hông hắn, kéo hắn vào sâu bên trong mình. Tiếng rên rỉ của cô hòa cùng tiếng mưa, không còn là tiếng kêu đau đớn mà là sự hòa quyện của hai linh hồn đang vụn vỡ.

Khi cơn sóng khoái cảm điên cuồng đi qua, Torren ôm chặt lấy cô từ phía sau, hơi thở hắn nóng rực bên tai cô. Freya nhắm mắt lại, cảm thấy một nỗi sợ hãi mới nảy mầm: Cô sợ rằng mình đã bắt đầu yêu kẻ đã cướp đi tất cả của mình.