MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCám Dỗ Chết NgườiChương 8

Cám Dỗ Chết Người

Chương 8

715 từ · ~4 phút đọc

Tiếng nổ vang rền từ cổng chính làm rung chuyển cả căn biệt thự sang trọng. Khói đen bắt đầu cuộn vào từ các khe cửa. Torren không còn là gã đàn ông say đắm trong dục vọng nữa; trong nháy mắt, hắn trở lại là một con quái vật máu lạnh của giới tội phạm. Hắn thô bạo lôi Freya dậy, không đợi cô kịp chỉnh đốn trang phục, kéo tuột cô vào lối đi bí mật sau giá sách.

"Buông tôi ra! Đây là cơ hội của tôi!" Freya vùng vẫy, mái tóc rối bời xõa xuống gương mặt đẫm mồ hôi.

Torren dừng phắt lại, đẩy mạnh cô vào vách tường đá lạnh lẽo. Hắn gí sát họng súng vào cằm cô, giọng rít qua kẽ răng: "Cơ hội? Em nghĩ lũ Scorpions đến đây để cứu em sao? Chúng sẽ lột da em trước khi kịp dùng em để tống tiền tôi đấy, đồ ngu!"

"Ít nhất chúng cũng không giả tạo như anh!" Freya hét vào mặt hắn, nước mắt trào ra vì uất ức. "Anh dùng tôi làm mồi nhử, anh nhục nhã tôi trên giường... Tôi thà chết dưới tay chúng còn hơn ở lại đây với anh!"

Torren nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe của cô. Một thoáng gì đó giống như sự đau đớn lướt qua mắt hắn nhưng biến mất ngay lập tức. Hắn cất súng, nắm lấy gáy cô kéo đi. "Muốn chết thì để sau đi. Giờ thì ngậm miệng lại và chạy theo tôi."

Họ băng qua đường hầm thoát hiểm tối tăm, thoát ra một bìa rừng phía sau dinh thự. Tiếng súng nổ chát chúa vẫn vang lên sau lưng. Torren lôi cô vào một chiếc xe bán tải cũ kỹ đã được giấu sẵn trong bụi rậm. Hắn nhấn ga, chiếc xe lao vút đi trong màn đêm.

Sau một tiếng lái xe im lặng đến nghẹt thở, Torren rẽ vào một căn nhà gỗ nhỏ nằm lọt thỏm giữa thung lũng. Vừa bước vào trong, Freya đã ngã khuỵu xuống sàn, hơi thở đứt quãng. Vai áo lụa của cô đã rách mướp, để lộ một vết sẹo dài, lồi lõm ở phía sau lưng – một vết thương cũ trông như dấu vết của một vụ bỏng nặng.

Torren đứng khựng lại khi nhìn thấy vết sẹo đó. Hắn tiến lại gần, giọng bớt đi vẻ gắt gỏng: "Cái gì đây? Cha em làm à?"

Freya cười nhạt, tay run run kéo áo che lại. "Lão ta không chỉ bài bạc đâu, Torren. Khi lão thua, lão cần một chỗ để trút giận. Vết này là từ một chiếc bàn là nóng... năm tôi mười tuổi." Cô ngước nhìn hắn, ánh mắt trống rỗng. "Anh thấy chưa? Địa ngục của tôi bắt đầu từ lâu rồi. Anh chỉ là một gã cai ngục mới mà thôi."

Torren im lặng một lúc lâu. Hắn bước đến, quỳ xuống trước mặt cô. Lần này, bàn tay hắn không thô bạo mà nhẹ nhàng vuốt tóc cô. "Tôi không biết."

"Anh không cần biết," Freya gạt tay hắn ra. "Giết tôi đi hoặc để tôi đi. Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại đó. Nó làm tôi buồn nôn."

Ánh mắt Torren bỗng chốc tối sầm lại. Hắn không nói gì, bất ngờ bế xốc cô lên. "Tôi không thương hại em. Tôi chỉ nhận ra... chúng ta có cùng một loại mùi." Hắn đặt cô lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ trong căn nhà, đôi mắt xám tro rực lên một thứ ánh sáng khác lạ. "Em muốn trốn chạy khỏi nỗi đau bằng cách tự hủy hoại mình? Để tôi giúp em quên đi tất cả đêm nay."

Hắn hôn cô, nụ hôn lần này không chỉ có sự chiếm hữu mà còn mang theo một sự đồng cảm méo mó. Freya định đẩy hắn ra, nhưng hơi ấm từ cơ thể hắn, sự che chở giữa lúc bị truy sát khiến cô mềm lòng. Cô vòng tay qua cổ hắn, đáp lại một cách điên cuồng. Trong căn nhà gỗ cô quạnh, giữa mùi gỗ mục và khói súng, hai kẻ mang đầy vết sẹo tâm hồn lại một lần nữa lao vào nhau, dùng xác thịt để lấp đầy những khoảng trống hoác của quá khứ