MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCám Dỗ Chết NgườiChương 12

Cám Dỗ Chết Người

Chương 12

558 từ · ~3 phút đọc

Tiếng chuông điện thoại của Torren vang lên liên hồi giữa cuộc hoan lạc chưa dứt, nhưng hắn lờ đi, đôi mắt xám xịt chỉ tập trung vào gương mặt đang đỏ bừng vì khoái cảm của Freya. Hắn không biết rằng, chính cái điện thoại đang rung bần bật trên bàn là một phần trong kịch bản mà cô đã soạn sẵn.

"Torren... nghe máy đi," Freya thì thầm, giọng cô đứt quãng, đôi tay vẫn ôm chặt lấy tấm lưng đầy vết cào của hắn. "Lỡ là chuyện quan trọng... của cha tôi thì sao?"

Hắn gầm lên một tiếng, rời khỏi cơ thể cô với vẻ không cam lòng. Hắn bắt máy, gương mặt lập tức đanh lại. "Cái gì? Lô hàng ở cảng số 4 bị cảnh sát đột kích? Tại sao lại sớm thế?"

Trong khi Torren quay lưng lại để ra lệnh cho cấp dưới qua điện thoại, Freya nhanh chóng với lấy chiếc điện thoại nhỏ giấu trong gối, gửi đi một dòng tin ngắn ngủi: "Cá đã cắn câu. Di chuyển lão già đi ngay."

Hắn quay lại, nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ. Torren tiến đến, bóp chặt lấy hai vai cô, luồng sát khí tỏa ra khiến không khí đóng băng. "Lô hàng đó chỉ có tôi và Marco biết. Tại sao cảnh sát lại có mặt đúng lúc vậy?"

Freya không hề lúng túng. Cô bước xuống giường, để mặc cơ thể trần trụi dưới ánh đèn vàng, tiến lại gần và vòng tay qua cổ hắn. "Anh nghi ngờ tôi sao? Cả ngày tôi đều ở trong phòng này, dưới thân anh... Tôi lấy đâu ra thời gian để báo tin?" Cô nhẹ nhàng hôn lên vết sẹo trên ngực hắn, ánh mắt đầy vẻ bị tổn thương giả tạo. "Hay là anh muốn tìm một cái cớ để giết cha tôi sớm hơn?"

Sự khiêu khích đầy nhục dục và ánh mắt yếu đuối của cô là liều thuốc độc hoàn hảo. Torren siết chặt eo cô, đẩy cô vào tường, nụ hôn của hắn lần này nồng nặc vị chiếm hữu và sự điên rồ. "Nếu tôi biết em phản bội, tôi sẽ không chỉ giết em đâu, Freya. Tôi sẽ khiến em ước mình chưa từng sinh ra."

Hắn vội vã mặc đồ để đến hiện trường, không quên khóa trái cửa phòng ngủ và tăng cường gấp đôi vệ sĩ bên ngoài. Nhưng Torren không biết rằng, trong lúc hắn đang điên cuồng cứu vãn lô hàng triệu đô, cha của Freya đã được đưa ra khỏi căn cứ mật bằng một lối đi mà cô đã mua chuộc được từ trước.

Freya đứng bên cửa sổ, nhìn đoàn xe của Torren lao đi trong màn đêm. Cô chậm rãi mặc lại chiếc váy lụa đen đã bị xé rách một bên vai, nụ cười trên môi lạnh lẽo như băng. "Anh nói đúng, Torren. Tôi đang chơi với lửa. Nhưng tôi không ngại bị bỏng, miễn là thấy anh bị thiêu rụi cùng tôi."

Đêm đó, Freya không chỉ cứu được cha mình, cô còn nhận ra một sự thật kinh khủng: Trái tim cô bắt đầu đau nhói khi nghĩ đến cảnh Torren bị họng súng của cảnh sát nhắm vào. Trò chơi này, ai là mèo, ai là chuột, giờ đây đã không còn rõ ràng nữa.