Cánh cửa phòng ngủ bị đá văng ra với một lực nghìn cân, đập mạnh vào tường tạo nên âm thanh chát chúa. Torren bước vào, bộ sơ mi trắng đắt tiền giờ đây đẫm máu và sộc sệch. Hắn không bị thương, nhưng sát khí tỏa ra từ cơ thể hắn khiến những gã vệ sĩ đứng ngoài cũng phải run rẩy.
Hắn ném một tập ảnh xuống giường, nơi Freya đang bình thản ngồi đọc sách. Đó là ảnh chụp từ camera hành trình, ghi lại cảnh cha cô bước lên một chiếc xe lạ ngay trước khi quân của Torren kịp ập đến.
"Em đã làm rất tốt, Freya," giọng Torren thấp đến mức đáng sợ, như tiếng gầm gừ của một con sói bị trọng thương. "Em dùng cơ thể mình để đánh lạc hướng tôi, để tôi mải mê trong dục vọng mà quên mất con rắn độc đang bò ngay dưới chân."
Freya đứng dậy, đôi mắt không chút sợ hãi. "Tôi chỉ làm những gì một đứa con nên làm. Anh đã hứa bảo vệ tôi, nhưng lại dùng cha tôi làm mồi nhử. Chúng ta hòa nhau."
Torren cười, một nụ cười điên dại. Hắn lao tới, tóm lấy cổ áo cô và nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất, ép mạnh vào tường. "Hòa sao? Em nghĩ mạng sống của cha em và danh dự của tôi là một bàn cân bằng sao? Em đã chọn phe, Freya. Và bây giờ, em phải trả giá cho sự phản bội đó."
Hắn lôi cô xuống hầm tối của dinh thự, nhưng không phải vào căn phòng giám sát cũ. Lần này là một gian phòng được bao phủ bởi những tấm gương lớn từ trần đến sàn. Torren thô bạo đẩy cô xuống chiếc ghế dài bằng da ở giữa phòng. Hắn tháo chiếc thắt lưng da của mình ra, ánh mắt đỏ rực sự phẫn nộ và ghen tuông điên cuồng khi nghĩ đến việc cô đã dùng những lời đường mật trên giường để lừa dối hắn.
"Anh định đánh tôi sao?" Freya thách thức, dù hơi thở đã bắt đầu dồn dập.
"Đánh em? Không, như thế quá đơn giản," Torren quỳ xuống giữa hai chân cô, hắn dùng chiếc thắt lưng trói chặt hai tay cô vào thành ghế. "Tôi sẽ khiến em phải nhìn thấy chính mình bị khuất phục như thế nào. Em yêu sự tự do, đúng không? Tôi sẽ giam cầm em ngay trong chính dục vọng của em."
Hắn không cho cô bất kỳ sự chuẩn bị nào, thô bạo chiếm đoạt cô ngay trước hàng chục tấm gương lớn. Freya buộc phải nhìn thấy mọi góc cạnh của sự nhục nhã, nhìn thấy cơ thể mình run rẩy và uốn éo dưới sự điều khiển tàn nhẫn của hắn. Torren không hôn cô, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô qua tấm gương đối diện, mỗi cú thúc đều mang theo sức nặng của sự trừng phạt.
"Nhìn đi, Freya! Nhìn xem em đang khao khát kẻ thù của mình như thế nào!" hắn gầm lên bên tai cô.
Dưới sự tra tấn ngọt ngào và tàn khốc đó, Freya vỡ vụn. Cô thét lên trong khoảnh khắc cao trào, nước mắt trào ra vì sự nhục nhã nhưng cơ thể lại đạt đến đỉnh điểm của khoái cảm. Torren siết chặt lấy cô, hơi thở hầm hập của hắn phả vào cổ cô. "Em có thể cứu được lão già đó, nhưng em sẽ không bao giờ rời khỏi căn phòng này nữa. Từ nay về sau, em chỉ được phép nhìn thấy tôi, nghe thấy tôi và chạm vào tôi."
Đêm đó, Torren không rời đi. Hắn ngủ thiếp đi trong khi vẫn ôm chặt lấy Freya giữa những tấm gương lạnh lẽo, như một con thú đang canh giữ báu vật duy nhất còn sót lại của mình sau một trận chiến đẫm máu.