MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCám Dỗ Chết NgườiChương 14

Cám Dỗ Chết Người

Chương 14

795 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm trừng phạt tàn khốc giữa những tấm gương, Freya bị giam lỏng hoàn toàn trong khu vực phòng ngủ và tầng hầm của dinh thự. Torren đã tháo bỏ xiềng xích trên tay cô, nhưng hắn thay thế nó bằng một đội ngũ lính gác dày đặc và một quy tắc bất di bất dịch: cô không được phép rời khỏi tầm mắt của hệ thống camera.

Sự im lặng trong dinh thự bắt đầu bóp nghẹt Freya. Cô giả vờ ngoan ngoãn, dành phần lớn thời gian để đọc sách và dùng bữa một mình. Một buổi chiều, lợi dụng lúc Torren đi tiếp đón một tay trùm từ Chicago, Freya phát hiện ra cửa hầm rượu không được khóa kỹ—có lẽ do sự sơ suất của một gã hầu mới, hoặc cũng có thể là một cái bẫy khác của Torren.

Cô bước xuống những bậc thang đá lạnh lẽo, mùi ẩm mốc và hương rượu vang ủ lâu năm xộc vào mũi. Ở góc khuất nhất của hầm rượu, phía sau những kệ gỗ sồi khổng lồ, là một cánh cửa sắt nhỏ rỉ sét. Freya dùng một chiếc ghim tóc, vận dụng kỹ năng bẻ khóa mà cô đã học được từ những ngày lang thang trên phố.

Cạch.

Căn phòng bên trong không chứa rượu. Nó chứa đầy những thùng gỗ đựng tài liệu và những bức ảnh cũ nát. Freya lục tìm trong bóng tối, và rồi tay cô chạm vào một chiếc hộp nhung màu đỏ sẫm, bên trên thêu chữ cái "M" tinh xảo. Bên trong là nhật ký của mẹ Torren và một bức ảnh đã ố vàng.

Tim Freya như ngừng đập. Trong ảnh, mẹ của Torren đang cười rạng rỡ, và đứng bên cạnh bà chính là... mẹ của Freya. Hai người phụ nữ trông thân thiết như chị em ruột. Cô run rẩy mở cuốn nhật ký, những dòng chữ nghiêng nghiêng hiện ra: "Hắn ta (cha Torren) sẽ giết tất cả chúng ta nếu biết về cuộc trốn chạy này. Mẹ của Freya đã hy sinh danh dự để giúp tôi có thêm thời gian. Tôi nợ cô ấy cả mạng sống này..."

"Em đã thấy những gì em muốn thấy chưa?"

Giọng nói của Torren vang lên ngay sau lưng khiến Freya giật bắn mình. Hắn đứng đó, bóng tối bao trùm lấy khuôn mặt, chỉ có đôi mắt là rực lên tia nhìn phức tạp.

"Tại sao anh không nói với tôi?" Freya hét lên, giơ bức ảnh ra trước mặt hắn. "Mẹ tôi không phải là kẻ đồng khỏa với cha tôi để hãm hại mẹ anh! Bà ấy đã cố cứu bà ấy! Tại sao anh lại đối xử với tôi như kẻ thù?"

Torren sải bước tới, thô bạo giật lấy bức ảnh và ném nó sang một bên. Hắn ép cô vào kệ rượu, những chai thủy tinh va vào nhau tạo nên tiếng động khô khốc. "Bởi vì sự thật đó chỉ khiến mọi thứ tồi tệ hơn!" Hắn gầm lên, bàn tay siết chặt lấy eo cô. "Mẹ tôi chết vì cuộc trốn chạy thất bại đó, và người báo tin cho cha tôi chính là lão già khốn khiếp mà em vừa mới cứu thoát! Cha em đã bán đứng cả mẹ tôi và mẹ em để đổi lấy một túi tiền!"

Sự thật kinh hoàng khiến Freya lảo đảo. Hóa ra kẻ thù thực sự không phải là người đàn ông trước mặt, mà là người cha mà cô vừa liều mạng cứu mạng.

Torren nhìn vào sự vỡ vụn trong mắt Freya, cơn giận của hắn bỗng chốc biến thành một thứ dục vọng đen tối và đau đớn. Hắn không thể ngừng ghét cô, nhưng hắn cũng không thể ngừng yêu cô. Hắn thô bạo xé toạc lớp áo mỏng của cô, vùi mặt vào hõm cổ cô và cắn mạnh.

"Chúng ta đều là những kẻ bị nguyền rủa bởi quá khứ, Freya," hắn thì thầm, giọng khàn đặc. "Đừng tìm kiếm công lý nữa. Hãy ở lại đây, trong bóng tối này với tôi."

Hắn nhấc bổng cô lên, đặt cô nằm lên những thùng gỗ cứng nhắc. Sự va chạm giữa da thịt nóng rực và mặt gỗ lạnh lẽo tạo nên một cảm giác kích thích điên rồ. Lần này, cuộc hoan lạc mang vị đắng của sự thật và vị mặn của những giọt nước mắt. Freya không phản kháng, cô quấn chặt lấy hắn, dùng cơ thể mình để xoa dịu nỗi đau của cả hai. Giữa hầm rượu tối tăm, họ không còn là ông trùm và con tin, mà là hai đứa trẻ mồ côi đang cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm từ kẻ đã gây ra vết thương cho mình.