MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCám Dỗ Chết NgườiChương 15

Cám Dỗ Chết Người

Chương 15

577 từ · ~3 phút đọc

Sự thật về người cha giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào linh hồn Freya, dập tắt chút hy vọng cuối cùng về tình máu mủ. Cô nằm dưới thân Torren, để mặc hắn chiếm đoạt giữa mùi rượu vang lên men nồng nặc trong hầm tối. Khi hơi thở của cả hai dần ổn định, Freya nhìn lên trần hầm đá, ánh mắt trở nên lạnh lùng và trống rỗng đến lạ kỳ.

"Torren, thả tôi ra một ngày. Tôi sẽ đem cái đầu của lão về cho anh."

Torren khựng lại, động tác cài lại khuy áo sơ mi dừng giữa chừng. Hắn nhìn cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. "Em nghĩ tôi là kẻ ngốc sao? Một ngày là quá đủ để em biến mất khỏi trái đất này cùng với lão."

"Tôi không trốn." Freya đứng dậy, mặc lại chiếc váy đã rách nát, đôi chân trần bước trên sàn đá lạnh lẽo. Cô tiến lại gần, bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve gương mặt góc cạnh của hắn, rồi bất ngờ đặt tay lên vị trí trái tim Torren. "Lão ta đã giết mẹ của chúng ta. Anh muốn lão chết, tôi cũng muốn lão chết. Nhưng tôi muốn chính tay mình kết thúc kẻ đã khiến đời tôi trở thành một đống tro tàn."

Torren siết chặt lấy cổ tay cô, kéo sát vào lòng. Ánh mắt hắn tối sầm lại, một cuộc chiến tâm lý đang diễn ra dữ dội bên trong gã trùm mafia. Hắn không tin cô, nhưng hắn lại khao khát cái sự hung hăng, tàn độc đang trỗi dậy trong mắt cô – thứ chứng minh cô chính là người phụ nữ duy nhất xứng đáng đứng bên cạnh hắn.

"Được. Nhưng không phải một mình." Torren gằn giọng. Hắn đẩy cô xuống chiếc phản gỗ, thô bạo lột bỏ lớp rào cản vừa mới khoác lên. "Trước khi đi, em phải để tôi chắc chắn rằng, dù em có đi đến đâu, cơ thể này cũng sẽ không bao giờ quên được cảm giác thuộc về tôi."

Cuộc giao hoan lần này không mang tính trừng phạt, cũng không có sự dịu dàng. Đó là một sự thỏa hiệp đẫm mùi xác thịt. Torren thúc mạnh vào cô, mỗi lần va chạm đều như muốn khảm sâu hình bóng mình vào trí não Freya. Hắn cắn mạnh lên vai cô, để lại một dấu ấn đỏ thẫm, rướm máu. Freya ngửa cổ, tiếng rên rỉ hòa cùng tiếng xích sắt va chạm đâu đó trong hầm. Cô không còn khóc, cô chủ động quấn chặt lấy thắt lưng hắn, cùng hắn lao vào cơn cuồng loạn như hai con thú đang liếm giáp cho nhau trước giờ ra trận.

"Nói đi," Torren gầm lên khi đạt đến đỉnh điểm, "Em là của ai?"

"Tôi là con quỷ của anh, Torren..." Freya thở dốc, đôi mắt rực lên tia sáng chết chóc.

Sáng hôm sau, một đoàn xe đen lặng lẽ rời khỏi dinh thự Moretti. Freya ngồi ở ghế sau cùng Torren, tay cô nắm chặt khẩu súng ngắn mà hắn vừa giao cho. Cô biết, sau ngày hôm nay, hoặc cô sẽ được giải thoát khỏi quá khứ, hoặc cô sẽ mãi mãi chìm sâu vào thế giới đen tối này cùng người đàn ông đang nắm chặt tay mình. Một thỏa hiệp bằng thể xác đã dẫn đến một liên minh bằng máu.