Tô Tịnh An chậm rãi bước vào văn phòng kiến trúc sư Bạch Dư Hàn, chiếc túi da đựng bản vẽ kẹp chặt dưới cánh tay. Căn phòng không theo kiểu "tổng giám đốc" thường thấy mà là một không gian mở, tràn ngập ánh sáng tự nhiên, với một bức tường kính nhìn ra khu vườn cảnh quan đang được chăm sóc tỉ mỉ. Toát lên sự sắp đặt hoàn hảo và lạnh lùng, y như chính chủ nhân của nó.
Bạch Dư Hàn đứng bên bàn làm việc bằng gỗ sồi thô, cao lớn và thanh lịch trong bộ vest xám than. Dáng người anh ta được tạo nên từ những đường nét kiến trúc mạnh mẽ: thẳng thắn, dứt khoát, không một chi tiết thừa. Anh chỉ ngước lên khi Tịnh An đến gần, đôi mắt màu cà phê đậm nhìn thẳng vào cô, ánh nhìn không mang bất cứ cảm xúc cá nhân nào ngoài sự đánh giá chuyên môn.
“Cô Tô, hoan nghênh. Mời ngồi.” Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, nhưng giữ một khoảng cách vô hình.
Tịnh An kéo ghế, đặt bản vẽ lên bàn. Cô là nhà nghiên cứu thực vật học kiêm thiết kế cảnh quan được mời hợp tác cho dự án Bảo tàng Sinh học Xanh, một công trình đang được giới kiến trúc mong đợi. Đây là lần đầu tiên cô đối diện trực tiếp với Bạch Dư Hàn, người mà cô luôn ngưỡng mộ qua những tác phẩm nổi tiếng.
“Thiết kế cảnh quan của tôi tập trung vào việc tái tạo hệ sinh thái, không chỉ là trang trí.” Tịnh An bắt đầu, cố gắng che giấu sự căng thẳng. “Nó cần phải đồng điệu với cấu trúc chính, đặc biệt là phần mái kính.”
Dư Hàn gật đầu, đưa tay lật nhẹ các trang bản vẽ của cô. Ngón tay anh thon dài, xương xẩu, mang vẻ đẹp của người làm nghệ thuật nhưng lại chứa đựng sự lạnh lùng của kim loại. Tịnh An bỗng nhận ra chiếc nhẫn bạch kim sáng loáng trên ngón áp út của anh. Nó đơn giản, tinh tế, và gần như là dấu ấn cấm kỵ ngay giữa tầm mắt cô.
“Ý tưởng về Thảm thực vật Thượng tầng rất sáng tạo, Cô Tô,” Dư Hàn nói, giọng điệu chuyển sang sự tập trung cao độ, “nhưng liệu nó có thực tế? Cấu trúc thép này đã được tính toán tải trọng tối đa. Cô không thể thêm bất cứ gánh nặng nào.”
Tịnh An lập tức bảo vệ ý tưởng của mình, cô đứng dậy, cúi người chỉ vào một chi tiết trên bản vẽ. Khoảnh khắc đó, mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ Dư Hàn bao trùm lấy cô, một mùi hương chững chạc, sạch sẽ nhưng lại có một sự cám dỗ ngầm. Hơi thở cô bỗng chốc trở nên gấp gáp, không phải vì căng thẳng công việc, mà vì sự gần gũi đột ngột này.
Dư Hàn cũng cúi xuống, đầu anh gần như chạm vào vai cô. Cô có thể cảm nhận hơi ấm cơ thể anh.
“Nếu chúng ta dùng hệ thống thoát nước tuần hoàn... và chất nền siêu nhẹ, tỷ lệ thành công sẽ là 95%,” Tịnh An giải thích, giọng cô khẽ run.
Dư Hàn ngước lên, ánh mắt họ giao nhau trong tích tắc. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, Tịnh An thoáng thấy một chút mệt mỏi hoặc sự cô đơn mơ hồ, không phải là sự tự tin tuyệt đối của một kiến trúc sư trưởng. Ánh mắt đó kéo dài chỉ chưa đầy một giây, đủ để xuyên thủng lớp phòng vệ chuyên nghiệp của cả hai.
Dư Hàn lập tức rút lui, đứng thẳng người. Anh quay lưng lại, đi về phía cửa sổ kính. “Được rồi, Cô Tô. Hãy thiết lập một cuộc họp chi tiết hơn vào tối nay. Chúng ta cần giải quyết vấn đề này trong ngày.”
“Tối nay?” Tịnh An ngạc nhiên. “Tôi e là…”
“Tám giờ. Ở đây. Đừng lo lắng, chúng ta có thể gọi bữa tối mang đến.” Anh nói, không quay lại. “Đảm bảo sự chuyên nghiệp, và tôi cần sự riêng tư tuyệt đối để tập trung. Cô có vấn đề gì không?”
Tịnh An nuốt khan. Cô biết đây là điều bất thường, nhưng từ chối một người như Dư Hàn là điều không thể. Cô gật đầu, dù biết rằng bước chân này có thể vô tình đưa cô vượt qua ranh giới của chiếc nhẫn bạch kim kia.
“Không vấn đề gì, Kiến trúc sư Bạch.” Cô trả lời, giọng nói đã lấy lại sự bình tĩnh cần thiết, nhưng lòng cô thì đang rung lên bởi một dự cảm cấm kỵ mà cô không muốn gọi tên.