Đồng hồ điểm tám giờ tối.
Ánh đèn trong văn phòng của Bạch Dư Hàn đã được chuyển sang chế độ dịu nhẹ, chỉ tập trung vào khu vực bàn làm việc. Sự tĩnh lặng của thành phố ngoài kia càng làm nổi bật sự riêng tư và cấm kỵ của không gian này. Tô Tịnh An cảm thấy mình giống như một người đang bước trên dây, mỗi cử động đều cần sự chính xác tuyệt đối.
Cô đặt một tập tài liệu mới lên bàn, bên cạnh hộp pizza vừa được giao đến mà Dư Hàn đã đặt.
“Xin lỗi vì sự bất tiện này, Cô Tô. Nhưng tôi thường làm việc hiệu quả nhất sau khi mọi người đã về.” Dư Hàn nói, tự tay rót một ly nước lọc cho cô.
“Không sao, Kiến trúc sư Bạch. Tôi cũng quen với việc làm việc với cây cỏ trong đêm.” Tịnh An mỉm cười nhẹ.
Dư Hàn dừng lại, nhìn cô lâu hơn một chút. “Đúng vậy. Cô có một sự kết nối đặc biệt với tự nhiên. Đó là điều tôi thấy rõ trong bản vẽ của cô.”
Lời khen này không phải là lời xã giao, mà là sự nhìn nhận sâu sắc từ một chuyên gia khác. Tịnh An cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa, làm giảm bớt sự đề phòng ban đầu.
Họ bắt đầu đi sâu vào thiết kế. Dư Hàn nói về cấu trúc, về sắt thép, về ánh sáng nhân tạo. Tịnh An nói về sự sống, về vòng tuần hoàn của rễ cây, về sự thay đổi của đất đai. Hai lĩnh vực tưởng chừng đối lập lại hòa quyện một cách kỳ lạ.
“Cô nghĩ sao về việc chúng ta tích hợp một khu vực trồng Trầm hương lá lớn ở tầng áp mái?” Tịnh An hỏi. “Nó sẽ tạo ra một mùi hương đặc trưng, khiến không gian ‘sống’ hơn.”
Dư Hàn nhắm mắt, như đang hình dung. “Trầm hương… Mùi hương ấy gợi nhớ đến sự tĩnh tại. Hay đấy. Tôi chưa bao giờ nghĩ một công trình thép và kính lại có thể mang ‘hương vị’ đậm đặc như vậy.”
Tịnh An cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô không chỉ được công nhận, mà còn cảm thấy như Dư Hàn thực sự đang nhìn thấy ý tưởng của cô, chứ không phải chỉ là lắng nghe.
Họ tiếp tục làm việc. Dư Hàn đột nhiên dừng lại, chỉ vào một chi tiết nhỏ trong phần phân tích thổ nhưỡng của cô.
“Chỗ này… cô đã dành bao nhiêu thời gian để nghiên cứu loại đất đặc thù của khu vực này?” Anh hỏi.
“Khoảng hai tuần. Tôi đã lấy mẫu đất, phân tích độ pH, và theo dõi sự thay đổi của độ ẩm sau mưa…” Tịnh An nói.
Dư Hàn dựa lưng vào ghế, thái độ trở nên thả lỏng hơn. Anh nhìn cô với một tia sáng khác lạ. “Sự tỉ mỉ đến mức này… không phải vì tiền lương, mà là vì tình yêu đối với công việc.”
Tịnh An thấy má mình nóng lên. “Tôi nghĩ Kiến trúc sư Bạch cũng vậy. Những đường nét của anh không chỉ là hình khối, chúng là sự sắp đặt của cảm xúc.”
Cả hai im lặng. Sự khen ngợi lẫn nhau đã vượt qua ranh giới đồng nghiệp thông thường. Nó là sự ngưỡng mộ cá nhân, là sự nhận ra một linh hồn đồng điệu trong lĩnh vực tưởng chừng như xa lạ.
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại của Dư Hàn trên bàn rung lên. Màn hình sáng lên với hình ảnh một người phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch, và dòng chữ: "Mộc Miên".
Dư Hàn vội vàng cầm điện thoại lên, nét mặt trở lại vẻ điềm tĩnh, chuyên nghiệp thường thấy. Anh lùi ra xa một chút, chỉ kịp nói với Tịnh An: “Xin lỗi, cuộc gọi cá nhân. Cô cứ xem tiếp phần bố cục mái vòm.”
Anh rời đi, để lại Tịnh An một mình bên chiếc bàn chất đầy bản vẽ và một nửa hộp pizza nguội lạnh. Âm thanh khe khẽ của cuộc nói chuyện từ phía góc phòng vang lại, dù không rõ lời, nhưng Tịnh An vẫn nghe được sự dịu dàng, ân cần trong giọng nói của Dư Hàn—một sự dịu dàng mà anh chưa từng dành cho cô.
Tịnh An nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn bạch kim bị bỏ lại trên bàn, nơi Dư Hàn vừa đặt điện thoại xuống. Nó lấp lánh dưới ánh đèn vàng, nhắc nhở cô về sự thật không thể phủ nhận:
Sự kết nối tinh thần cô vừa cảm nhận được, sự đồng điệu hiếm hoi ấy, đang diễn ra với một người đã thuộc về người khác. Và Mộc Miên chính là ranh giới không thể vượt qua, là định mệnh đã được đóng khung trong cuộc đời Bạch Dư Hàn.
Cảm giác tội lỗi như một lớp hương đất ẩm nhưng lại mang vị đắng, bắt đầu len lỏi trong trái tim Tô Tịnh An. Cô biết, nếu cuộc họp này tiếp tục, cô sẽ không thể giữ vững được những đường kẻ giới hạn trong lòng mình.
Cô quyết định đứng dậy, lặng lẽ thu dọn bản vẽ.