Bạch Dư Hàn quay lại, ánh mắt anh hơi dãn ra, mang theo chút ấm áp còn sót lại từ cuộc trò chuyện với vợ. Khi thấy Tô Tịnh An đang đứng cạnh bàn, anh vội lấy lại vẻ chuyên nghiệp.
“Xin lỗi, Cô Tô. Chúng ta đang nói đến đâu rồi?”
“Đến phần mái vòm, Kiến trúc sư Bạch.” Tịnh An trả lời, giọng cô khô khốc hơn bình thường. Cô đã cố gắng hết sức để không nhìn vào chiếc nhẫn bạch kim đang nằm trơ trọi trên bàn.
Dư Hàn tiến lại, tay anh đưa ra tính cầm chiếc nhẫn lên, nhưng rồi lại dừng lại, có lẽ vì cảm thấy không cần thiết. Anh vẫn đang trong trạng thái thư giãn, và điều đó khiến Tịnh An khó chịu.
“Tịnh An,” anh gọi tên cô một cách tự nhiên, không kèm theo danh xưng, “cô thấy thế nào khi phải làm việc cật lực đến khuya thế này?”
Sự thân mật bất ngờ này khiến cô ngỡ ngàng. Đó là lần đầu tiên anh gọi tên cô.
“Tôi… tôi quen rồi,” cô đáp, giọng hơi lạc đi. “Nhưng tôi nghĩ chúng ta nên kết thúc ở đây. Chúng ta đã xác định được khung ý tưởng chính. Những chi tiết còn lại có thể trao đổi qua email.”
Dư Hàn nhìn cô, ánh mắt sắc bén lại quay về, nhưng lần này chứa đựng sự thăm dò. “Cô đang tránh né điều gì sao, Tịnh An?”
Câu hỏi trực diện như một nhát dao.
“Không.” Tịnh An dứt khoát. Cô hít sâu, cố gắng lái cuộc trò chuyện về vấn đề cốt lõi. “Chỉ là, tôi tôn trọng ranh giới công việc. Anh đã có một cuộc sống riêng. Và tôi cũng có.”
Cô cố ý nhấn mạnh từ “cuộc sống riêng” để nhắc nhở anh, và nhắc nhở chính mình.
Dư Hàn hiểu cô đang ám chỉ điều gì. Sự ấm áp trên khuôn mặt anh tan biến, thay vào đó là một vẻ phức tạp và có phần mệt mỏi. Anh nhìn xuống chiếc nhẫn trên bàn, rồi từ từ cầm nó lên.
“Cô nói đúng,” anh thì thầm, giọng anh trầm xuống, không còn vẻ tự tin thường thấy. “Chúng ta đều có cuộc sống riêng.”
Anh đưa tay, xỏ chiếc nhẫn trở lại ngón áp út. Hành động đơn giản này lại như một nghi lễ, một lời khẳng định đầy nặng nề về định mệnh của anh.
Nhưng khi anh nhìn lên, ánh mắt anh lại tìm kiếm sự thấu hiểu từ cô. “Hôn nhân đôi khi giống như kiến trúc: đẹp, chắc chắn, nhưng cần sự bảo trì liên tục. Và đôi khi, nó quá lạnh lẽo.”
Tịnh An cảm thấy trái tim mình thắt lại. Lời thú nhận thoáng qua, không oán trách nhưng đầy cô đơn này, chạm đến điểm yếu nhất trong cô: khao khát được chữa lành cho người khác.
“Anh… và Mộc Miên có vẻ rất hợp nhau,” Tịnh An nói, cố gắng giữ giọng khách quan. “Cô ấy rất thanh lịch và thành công.”
Dư Hàn cười một nụ cười nhạt, không chạm tới mắt. “Đúng vậy. Chúng tôi là một sự kết hợp hoàn hảo về mặt xã hội. Nhưng hoàn hảo không đồng nghĩa với kết nối.”
Sự im lặng bao trùm. Tịnh An biết rằng cô không nên hỏi thêm, không nên đào sâu vào vết nứt trong cuộc hôn nhân của anh. Nhưng cô lại không thể ngừng cảm thấy bị cuốn hút vào sự yếu đuối vừa được bộc lộ đó.
“Dù sao đi nữa,” Tịnh An nói, cô lùi lại một bước, chuẩn bị rời đi, “quan hệ của chúng ta chỉ nên giới hạn trong dự án này.”
“Tôi hiểu.” Dư Hàn gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn dõi theo cô.
“Hãy gửi cho tôi bản vẽ điều chỉnh của cô vào sáng mai. Tôi sẽ xem xét chúng trước khi họp với ban quản lý.”
Tịnh An gật đầu, vội vàng thu dọn túi xách. Cô bước nhanh về phía cửa, không dám quay lại nhìn anh.
Khi tay cô chạm vào nắm cửa, Dư Hàn bất ngờ gọi:
“Tịnh An.”
Cô dừng lại, trái tim đập thình thịch.
“Cảm ơn cô. Đã ở lại khuya. Và đã… lắng nghe.”
Lời cảm ơn này không phải của một kiến trúc sư dành cho người hợp tác. Nó là lời cảm ơn của một người đàn ông cô đơn.
Tịnh An chỉ khẽ gật đầu, không trả lời. Cô mở cửa và nhanh chóng bước ra ngoài, để lại văn phòng đầy ánh sáng vàng và mùi hương gỗ đàn hương – mùi hương của người đàn ông đã có chủ – phía sau. Cô bước vào bóng đêm của hành lang trống rỗng, nhưng trong tâm trí cô, chiếc nhẫn bạch kim trên tay Dư Hàn đã trở thành định mệnh cảnh báo rõ ràng nhất cho cô.
Tô Tịnh An biết, sự hấp dẫn này đã bắt đầu. Và cô đang ở rất gần bờ vực của sự phản bội mà chưa cần một hành động thể xác nào.