MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảm Giác Mới LạChương 4

Cảm Giác Mới Lạ

Chương 4

851 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Tịnh An và Dư Hàn có hẹn khảo sát khu đất phía Tây của dự án, nơi sẽ đặt vườn thực vật trung tâm. Tịnh An mang theo máy ảnh và sổ tay, quyết tâm giữ vững khoảng cách chuyên nghiệp đã tự đặt ra đêm qua.

Tuy nhiên, định mệnh lại không cho họ dễ dàng như vậy.

Khi cả hai đang đứng giữa khu đất trống, thảo luận về hệ thống tưới tiêu ngầm, một cơn mưa nhiệt đới bất ngờ đổ xuống, dữ dội và không báo trước.

“Chúng ta cần tìm chỗ trú!” Dư Hàn nói lớn, kéo tay Tịnh An.

Phía gần đó chỉ có một bốt bảo vệ cũ kỹ, nhỏ hẹp, hiện đang bỏ trống. Họ vội vàng chạy vào. Căn bốt cũ kỹ, ẩm ướt và chật chội đến mức, dù cả hai cố ý đứng xa nhau nhất có thể, họ vẫn cảm nhận được hơi ấm của đối phương trong không gian ngột ngạt.

Hơi thở của họ hòa vào nhau trong bầu không khí đặc quánh mùi đất ẩm và rêu phong. Tịnh An tựa lưng vào tường gỗ lạnh, cảm nhận rõ ràng cánh tay Dư Hàn chỉ cách cô vài phân.

Mưa rơi xối xả, tạo thành một bức màn nước chắn ngang tầm nhìn, cô lập họ hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài.

“May mà chúng ta tìm được chỗ này,” Dư Hàn thở hắt ra, mái tóc và vai áo anh đã bị ướt một nửa.

Tịnh An chỉ gật đầu, cô không dám mở lời vì sợ giọng mình sẽ run rẩy. Cô thấy một giọt nước mưa chảy dọc theo đường quai hàm sắc cạnh của Dư Hàn, rồi biến mất vào cổ áo sơ mi trắng đang dính sát vào da thịt anh. Chiếc sơ mi đã bị ướt, khiến bờ vai và lồng ngực anh hiện rõ dưới lớp vải mỏng.

Sự nam tính mạnh mẽ và ẩm ướt đó khiến Tịnh An thấy cảm giác cấm kỵ bắt đầu trỗi dậy.

Dư Hàn lấy ra một chiếc khăn tay từ túi quần, quay sang đưa cho cô. “Cô ướt hết rồi, lau đi.”

Tịnh An ngập ngừng đón lấy chiếc khăn. Ngón tay họ vô tình chạm vào nhau, một cái chạm ngắn ngủi nhưng truyền đi một dòng điện căng thẳng không lời.

Dư Hàn nhìn cô, ánh mắt không còn sự chuyên nghiệp nữa, mà là sự lo lắng, rồi chuyển thành sự thăm dò và khao khát.

“Lần trước, cô nói cô tôn trọng ranh giới,” Dư Hàn nói khẽ, giọng anh gần như bị tiếng mưa át đi. “Nhưng Tịnh An, cô có biết ánh mắt cô đang nói gì không?”

Tim Tịnh An đập mạnh đến mức cô sợ Dư Hàn có thể nghe thấy.

“Tôi không biết anh đang nói gì, Kiến trúc sư Bạch,” cô cố gắng giữ vững rào chắn.

“Cô biết mà.” Dư Hàn bước lại gần hơn một bước, khoảng cách gần như bị xóa bỏ. Anh không chạm vào cô, nhưng sự hiện diện của anh đã đủ để áp đảo mọi giác quan của cô. “Sự thấu hiểu chúng ta có, sự đồng điệu ấy… nó không chỉ là công việc.”

Tịnh An lắc đầu, tuyệt vọng. “Xin anh, đừng đi quá giới hạn.”

“Giới hạn đã bị phá vỡ từ khoảnh khắc cô nhìn thấy sự cô đơn trong mắt tôi đêm qua.” Anh cúi đầu xuống, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của cô. “Cô không thể phủ nhận sự thật rằng chúng ta bị cuốn hút vào nhau.”

Môi Tịnh An hé mở, cô muốn phản đối, muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể cô lại hoàn toàn đứng yên. Mùi gỗ đàn hương cùng hơi ẩm từ quần áo anh hòa quyện, tạo thành một chất xúc tác mãnh liệt.

Dư Hàn không chạm vào cô, nhưng anh lấy từ túi áo một mẩu giấy gấp nhỏ. Anh mở nó ra và bắt đầu phác thảo bằng cây bút chì của mình ngay trên mẩu giấy nhàu nát đó.

“Cô nói đúng, chúng ta cần giữ chuyên nghiệp,” Dư Hàn nói, giọng anh trở lại vẻ điềm tĩnh, nhưng sự gần gũi vẫn khiến Tịnh An nghẹt thở. “Chúng ta hãy nói về việc bố trí Thảm thực vật ở đây.”

Anh bắt đầu phác thảo một cách điêu luyện: những đường cong của vòm kính, vị trí của rễ cây. Nhưng ngón tay anh, mặc dù đang vẽ một cách chuyên tâm, lại run nhẹ.

Tịnh An nhìn anh, nhìn khuôn mặt tập trung và ngón tay run rẩy ấy. Cô hiểu, đây là cách Dư Hàn tự kiểm soát bản thân, cách anh cố gắng định hình lại ranh giới bằng công việc. Nhưng sự thật là, trong không gian nhỏ bé và chật hẹp này, dưới cơn mưa xối xả, sự căng thẳng cấm kỵ giữa họ đã đạt đến đỉnh điểm.

Cô biết, nếu cơn mưa này kéo dài thêm một phút nữa, cô và Dư Hàn sẽ không còn là đồng nghiệp.

Mời bạn tiếp tục với Chương 5: Bữa Cơm Của Người Trưởng Thành.