Cơn mưa chấm dứt đột ngột như khi nó bắt đầu. Tô Tịnh An và Bạch Dư Hàn bước ra khỏi căn bốt bảo vệ, sự ẩm ướt của đất và không khí làm dịu đi phần nào sức nóng và căng thẳng vừa rồi.
“Cảm ơn anh,” Tịnh An khẽ nói, trả lại chiếc khăn tay đã hơi ẩm cho Dư Hàn.
Dư Hàn đón lấy, cất vào túi áo mà không nói lời nào. Sự im lặng sau cơn mưa nặng nề hơn cả tiếng mưa.
“Tịnh An, tối nay, tôi muốn mời cô một bữa ăn tối.” Dư Hàn lên tiếng, giọng anh đã lấy lại sự điềm tĩnh và quyền lực của một kiến trúc sư trưởng. “Không phải là họp khuya nữa. Chỉ là một bữa ăn để cảm ơn vì sự hợp tác tận tâm của cô.”
Trước khi Tịnh An kịp từ chối, Dư Hàn đã nói thêm: “Và… Mộc Miên sẽ tham dự.”
Tịnh An ngạc nhiên, mọi phòng bị của cô lập tức sụp đổ. Cô không thể từ chối một lời mời có sự hiện diện của người vợ hợp pháp. Việc này vừa khó xử, nhưng đồng thời lại là một cách để Dư Hàn chứng minh ranh giới, và cũng là cơ hội để cô tự nhắc nhở mình.
“Tôi rất sẵn lòng,” Tịnh An đáp, giọng đã trở nên vững vàng.
Bảy giờ tối. Nhà hàng yên tĩnh và sang trọng, đúng với phong cách kín đáo của Dư Hàn.
Mộc Miên đã có mặt trước. Cô ấy đẹp theo một cách trưởng thành và điềm đạm, không rực rỡ nhưng mang vẻ trí thức sâu sắc. Cô ấy là giám đốc điều hành một quỹ đầu tư lớn, ánh mắt sắc sảo nhưng cách nói chuyện lại vô cùng dịu dàng.
“Chào Tịnh An,” Mộc Miên mỉm cười thân thiện, đưa tay ra. Chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của cô lấp lánh bên cạnh chiếc nhẫn bạch kim đơn giản của Dư Hàn – biểu tượng của một sự liên kết không thể phá vỡ.
“Chào chị Mộc Miên,” Tịnh An đáp lại, cố gắng giữ thái độ thoải mái nhất.
Dư Hàn ngồi xuống bên cạnh vợ, anh đặt tay lên lưng ghế của cô, một cử chỉ sở hữu tự nhiên. Hành động này như một mũi tên tàng hình, nhắc nhở Tịnh An về vị trí của cô: người ngoài.
Cuộc trò chuyện xoay quanh công việc và nghệ thuật, Mộc Miên tỏ ra rất quan tâm đến dự án bảo tàng.
“Dư Hàn đã kể cho chị nghe về những thiết kế thực vật tuyệt vời của em,” Mộc Miên nói. “Em có một tài năng đặc biệt. Cảm ơn em đã mang sự tươi mới đến cho công việc của anh ấy. Dạo này anh ấy hay về khuya, nhưng ít ra không phải chỉ vì những con số khô khan nữa.”
Lời nói của Mộc Miên, dù thân thiện, lại ẩn chứa một sự thật phũ phàng: Dư Hàn thuộc về Mộc Miên. Hóa ra, chính cuộc hôn nhân này lại là một sự sắp đặt vững chắc hơn cô nghĩ.
Trong suốt bữa ăn, Tịnh An quan sát Dư Hàn và Mộc Miên.
Họ không có những cái chạm nồng nhiệt, nhưng họ có sự hiểu ý không cần lời nói: Dư Hàn gọi món yêu thích mà Mộc Miên chưa kịp nói, Mộc Miên lau một vết bẩn nhỏ trên khóe miệng Dư Hàn một cách tự nhiên. Đó là sự gắn bó của những người trưởng thành, sự gắn bó được xây dựng bằng thời gian, trách nhiệm và sự chấp nhận.
Khi Mộc Miên đứng dậy đi vệ sinh, Tịnh An và Dư Hàn bị bỏ lại một mình. Khoảnh khắc đó, sự im lặng trở nên cháy bỏng.
“Chị ấy… rất tốt,” Tịnh An nói, cảm thấy cần phải nói điều gì đó để phá vỡ sự căng thẳng.
Dư Hàn gật đầu, ánh mắt anh nhìn ra cửa sổ, nơi phản chiếu ánh đèn đường. “Cô ấy là một người vợ tuyệt vời. Cô ấy xứng đáng có một người chồng tốt hơn tôi.”
Lời thú nhận này khiến Tịnh An rùng mình. Nó không phải là một lời than vãn, mà là sự thừa nhận tội lỗi thầm kín.
“Anh đang cố ý nói điều này để tôi biết giới hạn, hay để bào chữa cho mình?” Tịnh An hỏi, lần đầu tiên cô dám đặt câu hỏi thẳng thắn đến vậy.
Dư Hàn quay lại, nhìn thẳng vào cô, ánh mắt anh chứa đầy sự bất lực. “Tôi không biết nữa, Tịnh An. Có lẽ cả hai. Tôi đang chiến đấu. Nhưng tôi không thể phủ nhận sự đồng điệu tôi cảm thấy khi ở bên cô.”
Anh đưa tay ra, đặt lên mép bàn, ngón tay anh chỉ cách tay Tịnh An vài phân. Cả hai người đều nhìn vào khoảng cách nhỏ bé đó.
Vừa lúc đó, Mộc Miên quay lại. Dư Hàn lập tức rút tay về, như thể chưa từng có gì xảy ra.
Tịnh An nhận ra, bữa cơm của người trưởng thành này chính là bài học tàn nhẫn nhất. Nó không chỉ xác nhận sự tồn tại của Mộc Miên, mà còn cho Tịnh An thấy, Dư Hàn là một người đàn ông bị trói buộc bởi trách nhiệm.
Khi ra về, Mộc Miên ôm tạm biệt Tịnh An. Hơi ấm của Mộc Miên và chiếc nhẫn lấp lánh trên tay cô như một lời nguyền vô hình đối với Tịnh An.
Tối đó, Tịnh An biết cô phải chấm dứt. Nhưng khi màn đêm buông xuống, những lời thổ lộ yếu đuối và ánh mắt khao khát của Dư Hàn trong căn bốt bảo vệ dưới mưa lại ám ảnh cô, khiến cô không thể xóa bỏ được ảo vọng về một tình yêu cấm kỵ vừa chớm nở.