Sau lời thú nhận dưới ánh trăng, sự căng thẳng giữa Tô Tịnh An và Bạch Dư Hàn đã thay đổi. Nó không còn là sự cám dỗ bên ngoài nữa, mà là sự thấu hiểu nội tâm sâu sắc. Họ dành nốt buổi sáng hôm sau để hoàn thành công việc, nhưng cả hai đều tránh nhìn thẳng vào mắt nhau, sợ làm lộ ra bí mật đêm qua.
Họ lái xe trở về thành phố vào buổi chiều. Chuyến đi trở về im lặng hơn, nhưng không hề gượng gạo. Sự im lặng đó chứa đựng sự đồng lõa và niềm tin mới được thiết lập.
Tịnh An trở về nhà trong trạng thái kiệt sức. Cô đã kiềm chế cảm xúc suốt ba ngày. Đêm đó, cô ngủ rất sâu, nhưng lại bị hành hạ bởi một cơn ác mộng.
Trong giấc mơ, cô thấy mình đang đứng giữa khu rừng tối om, cố gắng tìm Dư Hàn. Mọi thứ xung quanh lạnh lẽo và mờ ảo, giống như một phiên bản méo mó của chuyến đi khảo sát. Cô gọi tên anh, nhưng chỉ có tiếng gió trả lời.
Đột nhiên, cô thấy Dư Hàn. Anh đứng bên một vách đá cao, chiếc nhẫn bạch kim trên tay anh sáng lên một cách ma quái. Anh không nhìn cô, mà nhìn xuống vực sâu.
“Anh đang làm gì vậy, Dư Hàn?” Cô hét lên.
“Anh phải bảo trì kiến trúc này,” anh đáp, giọng anh trống rỗng. “Nó đang sụp đổ.”
Cô chạy đến, cố gắng nắm lấy tay anh. Ngay khi tay cô chạm vào anh, vách đá bắt đầu nứt.
“Đừng rời bỏ em!” Cô hét lên.
Cô choàng tỉnh. Tim cô đập thình thịch, mồ hôi lạnh túa ra khắp trán. Giấc mơ chân thực đến mức cô vẫn còn cảm thấy sự lạnh lẽo của vách đá và sự sợ hãi tột độ khi nhìn thấy anh sắp rơi xuống.
Tịnh An ngồi dậy, cố gắng điều hòa hơi thở. Cô kiểm tra điện thoại: 2 giờ 45 phút sáng.
Căn phòng của cô tối om và im lặng. Cô tự nhủ, đó chỉ là một giấc mơ, là hệ quả của sự căng thẳng tâm lý.
Nhưng rồi, một điều gì đó bất thường khiến cô đóng băng.
Cô nghe thấy tiếng gõ cửa.
Rất khẽ, rất lịch sự, nhưng rõ ràng. "Cốc... cốc..."
Tịnh An nhìn chằm chằm vào cánh cửa, người cô cứng đờ. Ai lại đến vào giờ này? Hơn nữa, cô sống trong một căn hộ có bảo vệ.
Cô rón rén bước đến, nhìn qua mắt mèo.
Bạch Dư Hàn đứng đó.
Anh mặc quần áo bình thường, tóc hơi rối, và trông như vừa lái xe rất xa. Gương mặt anh đầy sự hoang mang, lo lắng, và có một chút gì đó tuyệt vọng mà cô đã thấy trong giấc mơ.
Tịnh An mở cửa, chỉ đủ một khe hở nhỏ. “Kiến trúc sư Bạch! Anh làm gì ở đây?” Cô thì thầm, sợ hãi hàng xóm sẽ nghe thấy.
Dư Hàn thở ra một hơi nhẹ nhõm khi thấy cô.
“Tôi xin lỗi, Tịnh An. Rất xin lỗi vì làm phiền cô giờ này,” anh nói, giọng anh gần như cầu xin. “Tôi… tôi gặp ác mộng.”
Tịnh An sững sờ. Ác mộng. Đúng lúc cô vừa tỉnh giấc khỏi ác mộng về anh.
“Tôi mơ thấy mình đang ở trên một công trình sụp đổ. Tôi không thể gọi tên ai. Tôi thấy mình rơi xuống, và chỉ có một thứ duy nhất giữ được tôi… là một loại thực vật đang bám vào móng. Tôi không biết là gì. Nó quá mờ ảo.” Dư Hàn đưa tay lên xoa thái dương. “Tôi không thể quay lại ngủ. Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng… cô ổn.”
Anh đã lái xe hàng chục cây số, vượt qua mọi ranh giới của sự riêng tư và đạo đức, chỉ vì một cơn ác mộng kết nối với cô.
Tịnh An không nói được lời nào. Cô mở rộng cửa thêm một chút.
“Anh vào đi. Bên ngoài rất lạnh.” Cô nói.
Dư Hàn bước vào phòng khách tối om của cô. Tịnh An đóng cửa lại, khóa chốt cẩn thận.
Họ đứng đối diện nhau trong bóng tối. Sự gần gũi trong không gian căn hộ cá nhân của cô khác hẳn sự gần gũi trong văn phòng hay rừng núi. Nó là sự thân mật không thể chối cãi.
Dư Hàn tiến lại một bước, chỉ dừng lại khi anh chỉ còn cách cô một hơi thở. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào má cô.
“Tịnh An,” anh nói, “Tôi cần phải chắc chắn rằng cô không phải là ảo ảnh. Tôi cần phải chắc chắn rằng cây cối của cô vẫn còn ở đây.”
Dư Hàn không hôn cô. Anh chỉ áp má mình vào má cô, một hành động vụng trộm và đầy tuyệt vọng để tìm kiếm sự bình yên. Cái chạm kéo dài, ấm áp và run rẩy. Hơi ấm của anh truyền sang cô, xua tan đi sự lạnh lẽo của cơn ác mộng.
Tịnh An cũng đưa tay lên, không đẩy anh ra, mà đặt nhẹ lên vai anh, an ủi.
“Tôi đây, Kiến trúc sư Bạch. Tôi vẫn ở đây.” Cô thì thầm.
Trong bóng tối và sự im lặng của căn phòng, họ đã chia sẻ một khoảnh khắc vượt qua mọi giới hạn của sự hợp tác và hôn nhân. Nó là một sự trao đổi cấm kỵ giữa hai linh hồn đang gặp khủng hoảng, một sự chữa lành tạm thời mà cả hai đều biết sẽ phải trả giá.