Sáng hôm sau, Tịnh An tỉnh dậy với cảm giác dễ chịu. Chiếc áo khoác len của Dư Hàn vẫn bao bọc lấy cô. Cô vội vàng cởi nó ra, gấp lại gọn gàng. Cô phải nhanh chóng trả lại nó, trả lại sự riêng tư và ranh giới mà cô đã tạm thời chiếm giữ.
Họ gặp nhau ở sảnh nhà nghỉ. Dư Hàn đã mặc lại áo khoác của mình. Khi Tịnh An đưa chiếc áo len đã gấp cho anh, ánh mắt họ chạm nhau, và Tịnh An nhận thấy một sự thấu hiểu thầm lặng giữa họ về đêm qua.
“Cảm ơn anh. Nó đã giúp tôi rất nhiều,” Tịnh An nói.
“Không có gì,” Dư Hàn đáp, giọng anh trầm và khô khan, nhưng bàn tay anh cầm chiếc áo lại hơi siết chặt. Anh không nói thêm lời nào về đêm lạnh hay cơn ho của cô.
Họ dành cả ngày để đi sâu vào khu rừng bảo tồn. Tịnh An, trong vai trò nhà thực vật học, say sưa giải thích về sự đa dạng của thảm thực vật. Dư Hàn lắng nghe cô chăm chú, gương mặt anh bớt đi vẻ căng thẳng của người thành thị.
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, họ tìm thấy một con suối nhỏ. Cả hai ngồi xuống một phiến đá lớn, mệt mỏi nhưng thỏa mãn.
“Cây Sồi Dáng Tiên (Quercus Elegans) này… Tôi muốn dùng gỗ của nó cho khu vực tiếp tân,” Tịnh An chỉ vào một cây sồi cổ thụ. “Nó tượng trưng cho sự vững chãi, nhưng lại có đường vân mềm mại. Giống như kiến trúc của anh.”
Dư Hàn nhìn cô. “Tôi thích cách cô nhìn mọi thứ, Tịnh An. Cô thấy sự mềm mại trong sự vững chãi. Còn tôi, tôi thường chỉ nhìn thấy sự vững chãi.”
Anh lấy một cành cây khô, bẻ gãy thành nhiều đoạn.
“Cô biết không, Tịnh An,” Dư Hàn bắt đầu, giọng anh bất ngờ trở nên thân mật, xa lạ với sự chuyên nghiệp thường ngày của anh. “Mộc Miên và tôi đã kết hôn mười năm. Cô ấy là một người bạn đời tuyệt vời, một đối tác hoàn hảo. Cô ấy hiểu mọi tham vọng công việc của tôi.”
Anh dừng lại, nhìn vào những mảnh cành cây trên tay.
“Nhưng trong mười năm đó, tôi chưa từng nói với cô ấy về nỗi sợ hãi thực sự của tôi khi bắt đầu một dự án, hay sự cô đơn khi hoàn thành nó. Tôi chưa từng nói về việc tôi khao khát một thứ gì đó sống hơn, thay vì chỉ là sự thành công được sắp đặt hoàn hảo.”
Anh nhìn Tịnh An, ánh mắt anh đầy rẫy sự yếu đuối mà cô chưa từng thấy. “Tôi chưa từng nói với ai. Cho đến khi gặp cô.”
Lời thú nhận này là một cú sốc điện. Nó không phải là tán tỉnh hay cám dỗ, mà là sự bóc trần tâm hồn trước mặt cô. Dư Hàn đang tiết lộ một bí mật mà anh giấu kín với người vợ hợp pháp, lại giao phó nó cho một người phụ nữ mà anh bị cấm kỵ.
“Anh… anh không cần phải nói với tôi điều này,” Tịnh An thì thầm, cô cảm thấy gánh nặng của niềm tin này.
“Tôi cần,” Dư Hàn khẳng định. “Tôi cần một người hiểu rằng tôi không phải là một ‘Kiến trúc sư Bạch’ hoàn hảo, không phải là một ‘người chồng’ hoàn hảo. Tôi chỉ là Bạch Dư Hàn, một người đàn ông… đang mất đi sự kết nối.”
Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng, chạm vào một lá cây dương xỉ gần đó. Chiếc nhẫn bạch kim trên ngón tay anh lấp lánh dưới ánh trăng vừa ló dạng.
“Tôi không thể phá vỡ cuộc hôn nhân này. Vì đó là trách nhiệm. Đó là bản vẽ tôi đã ký kết. Nhưng Tịnh An, ở đây, dưới ánh trăng này, tôi có thể nói với cô: Tôi đang bị cô đơn giết chết.”
Tịnh An cảm thấy nước mắt chực trào. Cô hiểu, đây chính là lời cầu xin mà anh không thể nói thành lời trong thành phố. Anh không cần tình yêu lãng mạn, anh cần sự chữa lành.
Cô đưa tay ra, không phải để chạm vào anh, mà để chạm vào lá cây mà anh đang chạm vào.
“Đừng chết, Kiến trúc sư Bạch,” cô nói khẽ, giọng cô run rẩy. “Anh vẫn còn đang tạo ra những công trình mang sự sống. Đừng quên điều đó.”
Khoảnh khắc đó, sự thấu hiểu giữa họ đã vượt xa mọi ranh giới thể xác. Nó là sự gắn kết linh hồn, một bí mật được chôn giấu dưới ánh trăng cô lập của khu rừng. Tịnh An biết, cô đã trở thành người bảo hộ cho sự yếu đuối và cô đơn của anh. Và điều đó nguy hiểm hơn mọi lời hứa hẹn.