MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảm Giác Mới LạChương 10

Cảm Giác Mới Lạ

Chương 10

727 từ · ~4 phút đọc

Đêm khuya ở khu rừng bảo tồn se lạnh hơn nhiều so với dự kiến. Tô Tịnh An nằm trên giường, cuộn mình trong tấm chăn mỏng nhưng vẫn không thể ấm lên. Cô không chỉ lạnh vì nhiệt độ, mà còn vì sự căng thẳng không thể giải tỏa khi biết Dư Hàn đang ở ngay sát bên.

Khoảng 3 giờ sáng, một cơn ho khan khiến Tịnh An tỉnh giấc hoàn toàn. Cô cảm thấy họng mình đau rát. Cô cố gắng nén tiếng ho, sợ làm phiền Dư Hàn.

Nhưng dường như bức tường gỗ mỏng manh không thể che giấu được gì.

Vài phút sau, có tiếng gõ cửa khẽ khàng, dứt khoát.

Tịnh An bật dậy, thận trọng. “Ai đó?”

“Là tôi, Tịnh An. Cô không sao chứ?” Giọng Dư Hàn trầm và thấp, rõ ràng là anh đã thức giấc vì tiếng ho của cô.

Cô do dự, nhưng rồi mở cửa. Dư Hàn đứng đó, anh đã mặc thêm một chiếc áo khoác len màu nâu sẫm. Trông anh như một người đàn ông trưởng thành, có trách nhiệm và đầy sự lo lắng.

“Tôi ổn, chỉ là hơi lạnh,” Tịnh An nói, cố gắng che đi cơn ho đang chực trào.

Dư Hàn nhìn cô. Trong ánh sáng lờ mờ từ hành lang, cô thấy đôi mắt anh thăm dò và có phần mệt mỏi. Anh không nói gì, chỉ cởi chiếc áo khoác len đang mặc trên người.

“Mặc cái này vào,” anh nói, giọng anh mang tính ra lệnh nhiều hơn là đề nghị. “Phòng cô không đủ ấm. Đừng để mình bị ốm. Chúng ta cần hoàn thành công việc vào ngày mai.”

Tịnh An ngập ngừng. “Không, không cần đâu, Kiến trúc sư Bạch. Anh cũng sẽ lạnh đấy.”

Dư Hàn tiến lại một bước. Anh không cố ý chạm vào cô, nhưng khoảng cách giữa họ lại quá gần. Anh đưa chiếc áo khoác đến trước ngực cô.

“Đừng từ chối, Tịnh An,” anh nói khẽ, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt cô, “đừng bắt tôi phải lo lắng.”

Lời nói ‘đừng bắt tôi phải lo lắng’ không còn là lời của đồng nghiệp nữa. Nó là lời của một người đàn ông đang quan tâm đến người phụ nữ mà anh bị cấm kỵ.

Tịnh An buông bỏ mọi phòng vệ. Cô đón lấy chiếc áo khoác.

Ngay khi chiếc áo chạm vào tay cô, một mùi hương ấm áp, đặc trưng và quen thuộc của gỗ đàn hương và một chút mùi thuốc lá nhẹ xộc vào khứu giác cô. Mùi hương này không chỉ mang theo hơi ấm vật lý, mà còn mang theo hơi ấm từ cơ thể anh, khiến cô cảm thấy như đang được anh ôm lấy.

Tịnh An vội vàng mặc chiếc áo khoác vào. Chiếc áo quá rộng, hơi dài, nhưng hơi ấm của nó ngay lập tức bao bọc lấy cô.

“Cảm ơn anh.” Tịnh An ngước lên.

Dư Hàn lùi lại một bước, anh nhìn cô, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc áo khoác đang che phủ cơ thể cô. Trong khoảnh khắc đó, anh trông như một người vừa làm một điều gì đó vô cùng thân mật và cũng vô cùng tội lỗi.

“Ngủ ngon, Tịnh An,” anh lặp lại, giọng anh khàn hơn.

Lần này, Dư Hàn đóng cửa phòng anh ngay lập tức.

Tịnh An đứng giữa căn phòng lạnh lẽo, nhưng toàn thân cô lại nóng ran. Cô ôm lấy chiếc áo khoác len, cảm nhận được hơi ấm và mùi hương của anh vương vấn.

Cô biết, đây không chỉ là một chiếc áo khoác. Nó là sự che chở bí mật, là lời thú nhận câm lặng của anh về sự quan tâm không chuyên nghiệp.

Tịnh An nằm xuống, vùi mặt vào cổ áo khoác của Dư Hàn. Mùi hương ấy trở thành liều thuốc ngủ cấm kỵ của cô. Cô nhắm mắt lại, cảm thấy như Dư Hàn đang ở ngay bên cạnh, ôm cô trong bóng tối và sự cô lập của khu rừng này.

Trong khoảnh khắc đó, ranh giới đạo đức dường như tan chảy. Cô đã không chỉ chờ đợi anh, cô đã bắt đầu nhận lấy sự chăm sóc cá nhân từ anh, sự chăm sóc mà anh không được phép dành cho cô. Cô biết, đêm nay, cô đang ngủ trong vòng tay người đàn ông đã có chủ của mình.