Sau đêm làm việc căng thẳng bên cửa sổ hấp hơi, mối quan hệ giữa Tô Tịnh An và Bạch Dư Hàn trở lại với vẻ ngoài chuyên nghiệp, nhưng sâu bên trong, ngọn lửa cấm kỵ đã âm ỉ cháy. Tịnh An biết rằng mọi thứ chỉ còn là vấn đề thời gian.
Một tuần sau, dự án bước vào giai đoạn quyết định về việc lựa chọn vật liệu và mẫu vật thực tế. Dư Hàn đề nghị một chuyến đi khảo sát ba ngày đến một khu rừng bảo tồn ở vùng núi phía Bắc, nơi có nguồn nguyên liệu gỗ và thực vật quý hiếm mà Tịnh An muốn đưa vào thiết kế.
“Chỉ là công việc,” Dư Hàn nói trong cuộc họp, ánh mắt anh hoàn toàn chuyên nghiệp. “Chỉ có tôi, cô và một kỹ sư hỗ trợ. Chúng ta cần sự tập trung tuyệt đối.”
Tuy nhiên, vị kỹ sư hỗ trợ lại gặp sự cố gia đình vào phút chót. Cuối cùng, chỉ còn lại Tịnh An và Dư Hàn trong chuyến đi dài.
Cảm giác cô lập và tự do tạm thời bắt đầu ngay khi chiếc xe SUV hạng sang của Dư Hàn lăn bánh ra khỏi thành phố.
Họ lái xe suốt nhiều giờ. Không có sự ồn ào của văn phòng, không có tiếng chuông điện thoại của Mộc Miên, chỉ có sự im lặng của hai người cùng với tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng phát ra từ xe.
Ban đầu, cả hai đều cố gắng duy trì sự căng thẳng bằng những câu chuyện liên quan đến kiến trúc và thực vật. Nhưng sự gần gũi trong không gian hẹp của chiếc xe, và sự mệt mỏi sau chuyến đi dài, dần dần phá vỡ bức tường phòng vệ.
Khi màn đêm buông xuống và họ còn cách khu bảo tồn một quãng đường dài, Dư Hàn đề nghị dừng lại ăn tối tại một quán ăn nhỏ ven đường vắng vẻ.
“Tôi biết một chỗ. Đồ ăn địa phương rất ngon,” anh nói, ánh mắt anh nhìn vào gương chiếu hậu, tránh ánh mắt cô.
Quán ăn nhỏ, mộc mạc, chỉ có vài khách. Họ ngồi đối diện nhau. Ánh đèn dầu mờ ảo hắt lên khuôn mặt Dư Hàn, khiến những đường nét chững chạc của anh trở nên mềm mại và dễ tiếp cận hơn.
“Tôi đã không có một bữa ăn bình thường như thế này trong một thời gian dài,” Dư Hàn nói, cầm đũa lên. “Mộc Miên và tôi thường dùng bữa với khách hàng, hoặc tại những buổi tiệc xã giao.”
Tịnh An hiểu, anh đang mở lòng, cho cô thấy một góc khuất trong cuộc sống hoàn hảo của anh—một sự cô đơn trong đám đông.
“Vị trí của anh đòi hỏi như vậy,” Tịnh An đáp, cô vẫn cố gắng giữ mình là một người lắng nghe khách quan.
Dư Hàn nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng sự biết ơn. “Cô không phán xét. Điều đó thật sự... quý giá.”
Trong khoảnh khắc đó, Tịnh An cảm thấy sự cám dỗ không chỉ đến từ thể xác, mà từ chính sự thấu hiểu mà họ dành cho nhau. Họ là hai con người cô đơn, cùng tìm thấy sự bình yên trong sự giao thoa giữa nghệ thuật và tự nhiên, và sự bình yên đó chỉ có thể tồn tại khi họ tạm thời trốn thoát khỏi mọi ràng buộc.
Sau bữa tối, họ đến một nhà nghỉ nhỏ, đơn sơ nhưng sạch sẽ gần khu rừng. Dư Hàn đã đặt hai phòng riêng biệt, nhưng chúng nằm cạnh nhau, chỉ cách nhau một bức tường gỗ mỏng.
Khi Tịnh An nhận chìa khóa phòng, cô quay sang Dư Hàn. Anh đang đứng đó, nhìn cô, ánh mắt đầy sự giằng xé.
“Ngủ ngon, Tịnh An,” anh nói khẽ, giọng anh chứa đựng sự kìm nén.
“Anh cũng vậy, Kiến trúc sư Bạch.”
Tịnh An bước vào phòng. Căn phòng lạnh lẽo và tĩnh mịch. Cô nghe thấy tiếng khóa cửa phòng Dư Hàn bên cạnh. Cô nằm trên giường, nhưng không thể ngủ được. Cô biết Dư Hàn đang ở ngay bên cạnh, chỉ cách cô một bức tường mỏng.
Sự cấm kỵ không nằm ở việc họ có chung phòng, mà nằm ở sự khao khát vượt qua bức tường ngăn cách đó, nơi mọi quy tắc xã hội đã bị bỏ lại phía sau, tại một nơi xa xôi không ai biết.
Tịnh An nằm đó, lắng nghe tiếng côn trùng kêu rả rích, và quan trọng hơn, lắng nghe sự im lặng từ phòng bên cạnh, một sự im lặng mà cô biết Dư Hàn đang chiến đấu với chính mình.
Cô nhận ra, ảo vọng của cô về anh đã trở nên rõ ràng và nguy hiểm hơn bao giờ hết, khi cả hai cùng chia sẻ cảm giác cô lập và tự do dưới cùng một mái nhà xa lạ.