Sau cuộc điện thoại giữa đêm, một sự im lặng căng thẳng bao trùm mối quan hệ giữa Tô Tịnh An và Bạch Dư Hàn. Dư Hàn giữ lời hứa: mọi giao tiếp sau đó đều là email chuyên nghiệp, ngắn gọn và tập trung vào dự án. Nhưng sự im lặng ấy lại nặng nề hơn mọi lời nói.
Tịnh An cố gắng lao vào công việc để quên đi những cảm xúc không nên có. Cô dành cả tuần để hoàn thiện bản vẽ chi tiết cho hệ thống thực vật trên mái, tìm kiếm sự an toàn trong những con số và quy tắc vật lý.
Tối thứ Sáu, Tịnh An buộc phải đến văn phòng Dư Hàn để trình bày trực tiếp các bản thiết kế cuối cùng trước khi chúng được đưa vào thi công.
Cô đến vào lúc sáu giờ rưỡi, khi phần lớn nhân viên đã về. Căn phòng lớn yên tĩnh, chỉ còn ánh đèn tập trung vào bàn làm việc của Dư Hàn.
Dư Hàn trông mệt mỏi hơn bình thường, dưới mắt anh có quầng thâm nhạt. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, nhưng Tịnh An vẫn thấy sự căng thẳng tỏa ra từ anh. Chiếc nhẫn bạch kim trên tay anh dường như sáng hơn, như một lời nhắc nhở cô về cuộc gọi giữa đêm.
Họ bắt đầu làm việc. Tịnh An trình bày các thông số kỹ thuật, giọng điệu cô giữ vững sự khách quan, lạnh lùng.
“Đây là bản vẽ cắt dọc, Kiến trúc sư Bạch. Tải trọng động và tĩnh đều nằm trong giới hạn cho phép…”
Dư Hàn không ngắt lời cô, anh chỉ im lặng lắng nghe. Nhưng ánh mắt anh lại không chỉ dán vào bản vẽ. Đôi khi, nó dừng lại trên khuôn mặt Tịnh An, trên đường nét cố gắng giữ bình tĩnh của cô.
Buổi làm việc kéo dài hơn dự kiến. Khi Tịnh An hoàn thành phần trình bày của mình, kim đồng hồ đã chỉ sang mốc mười giờ đêm.
“Tuyệt vời, Tịnh An,” Dư Hàn nói, giọng anh chân thành. “Cô đã giải quyết hoàn hảo vấn đề tải trọng. Đây là giải pháp tốt nhất.”
Dư Hàn đứng dậy, bước về phía cửa sổ kính lớn, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố đang lên đèn.
“Mời cô một ly cà phê trước khi về,” anh đề nghị, không nhìn lại. “Tôi có cà phê Thổ Nhĩ Kỳ vừa mới pha.”
Tịnh An do dự, nhưng sự mệt mỏi khiến cô chấp nhận. Cô đi theo anh về phía quầy bar nhỏ trong văn phòng.
Không khí trong văn phòng trở nên lạnh dần khi đêm xuống. Cửa sổ kính lớn bắt đầu hấp hơi nhẹ do sự chênh lệch nhiệt độ bên trong và bên ngoài.
Dư Hàn đưa cho cô một ly cà phê nóng. Bàn tay họ chạm vào nhau. Lần này, cái chạm không vội vã. Nó dừng lại, đủ để cả hai đều cảm nhận được nhiệt độ của đối phương.
“Cảm ơn anh.”
Họ đứng cạnh nhau bên cửa sổ. Tịnh An nâng ly cà phê lên môi, nhìn ra ngoài qua tấm kính mờ.
“Thành phố này… cũng như dự án này,” Dư Hàn nói khẽ, ánh mắt anh nhìn vào tấm kính, “nhìn bên ngoài thì hoàn hảo, lộng lẫy. Nhưng bên trong, đầy rẫy sự hỗn loạn và những mối quan hệ lỏng lẻo.”
Anh đưa tay lên, ngón tay đeo nhẫn của anh, vẽ một nét cong trên lớp hơi nước mỏng trên mặt kính.
Tịnh An nhìn theo cử chỉ đó. Nét vẽ của anh rất dứt khoát, một đường cong hoàn hảo.
Anh quay đầu lại, nhìn cô qua chính đường cong mà anh vừa vẽ trên lớp kính hấp hơi. Khoảng cách giữa họ rất gần, chỉ còn là một lớp kính mờ ảo.
Tịnh An nhìn thấy ánh mắt anh qua làn sương mỏng, ánh mắt không còn sự mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà là một sự cám dỗ tĩnh lặng và một sự nhận biết sâu sắc. Anh đang nhìn cô như thể cô là bí mật lớn nhất của anh, là điều duy nhất anh không thể đưa vào bất cứ bản vẽ nào.
Cô cảm thấy môi mình khô khốc. Cô biết anh muốn nói gì, nhưng anh không nói. Anh chỉ nhìn cô, xuyên qua lớp kính mờ.
Dư Hàn đưa tay lên, chậm rãi, vẽ thêm một nét nữa trên mặt kính, ngay bên cạnh khuôn mặt cô. Lần này, anh vẽ hình một chiếc lá hoàn chỉnh, tinh tế, đúng với sở trường thực vật học của cô.
Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc lá anh vừa vẽ.
“Tịnh An,” anh thì thầm, giọng anh gần như tan vào lớp sương. “Hãy về an toàn.”
Tịnh An biết, chiếc lá đó chính là lời thú nhận câm lặng và duy nhất anh có thể dành cho cô trong khuôn khổ này. Nó là sự thừa nhận cô là sự sống duy nhất anh đang tìm kiếm.
Cô đặt ly cà phê xuống. “Tôi đi đây, Kiến trúc sư Bạch.”
Tịnh An quay lưng bước đi, không dám nhìn lại. Cô biết, cô vừa bước qua một buổi tối làm việc, nhưng lại mang theo một tình yêu không được gọi tên đang lớn dần trong tâm hồn mình. Cô không thể phủ nhận sự chờ đợi của cô đối với Dư Hàn đã trở thành sự thật: anh đã chờ đợi cô, và giờ đây, cô cũng đang chờ đợi anh, trong sự căng thẳng câm lặng của một căn phòng bị cách ly bởi lớp kính hấp hơi.