MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảm Giác Mới LạChương 7

Cảm Giác Mới Lạ

Chương 7

816 từ · ~5 phút đọc

Tô Tịnh An nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, lòng cô trống rỗng. Đã 1 giờ 18 phút sáng. Dòng chữ “Gọi cho tôi” từ Bạch Dư Hàn là một mệnh lệnh khẩn cấp, một lời cầu xin trong sự hoảng loạn.

Cô biết rõ, nếu cô gọi, mọi rào cản cô cố gắng dựng lên trong vài ngày qua sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Nhưng sự tò mò, và một cảm giác tội lỗi lẫn lộn với sự thân mật không mong muốn, đã thúc đẩy cô. Tịnh An hít một hơi thật sâu và bấm số của Dư Hàn.

Tiếng chuông chưa kịp vang lên trọn vẹn thì anh đã bắt máy.

“Tịnh An,” giọng anh ở đầu dây bên kia khàn đặc, đầy sự căng thẳng, hoàn toàn khác với giọng điệu trầm tĩnh thường ngày. “Cô… cô đã đọc nó chưa?”

“Tôi đã thấy, Kiến trúc sư Bạch,” Tịnh An đáp, cô cố gắng giữ giọng điệu lạnh lùng và khách quan. “Tôi đã xóa nó ngay lập tức và trả lời lại anh. Anh không cần phải lo lắng.”

“Không phải về việc xóa,” Dư Hàn nói nhanh, giọng anh thấp đến mức gần như là tiếng rên rỉ. “Là về việc cô đã thấy.”

“Tôi tôn trọng quyền riêng tư của anh,” Tịnh An nhấn mạnh. “Nó không liên quan đến công việc của chúng ta.”

“Cô hiểu mà Tịnh An,” Dư Hàn bỗng nhiên trở nên tuyệt vọng, “Chuyến đi đó… là nghĩa vụ. Nó là trách nhiệm. Cô đã thấy mặt đó của tôi. Cô thấy tôi cố gắng bù đắp như thế nào. Nhưng… khi ở bên cô, tôi lại quên mất mình là ai.”

Tịnh An cảm thấy nước mắt chực trào. Lời thú nhận này quá trần trụi, quá đau đớn.

“Vậy thì anh nên cắt đứt liên lạc với tôi ngoài công việc,” cô nói, giọng cô run lên vì giận dữ và tổn thương. “Anh không thể vừa xây dựng một ‘kiến trúc’ hoàn hảo cho người khác, vừa tìm kiếm sự ‘sống’ ở chỗ tôi.”

Dư Hàn im lặng một lúc lâu. Cô nghe thấy tiếng thở dài nặng nề của anh.

“Tôi xin lỗi, Tịnh An,” anh nói. “Tôi biết tôi đang ích kỷ. Tôi biết tôi không nên dựa dẫm vào sự thấu hiểu của cô. Nhưng mỗi ngày, khi tôi phải đeo chiếc nhẫn này vào, tôi lại cảm thấy mình đang chết dần. Chỉ khi nói chuyện với cô về những thứ cô yêu thích—cây cỏ, sự sống, sự kết nối sâu sắc—tôi mới thấy mình còn là một con người.”

Tịnh An nhắm mắt lại. Cô đang ở đầu dây bên kia, cách anh hàng chục cây số, nhưng cô cảm thấy sự cô đơn của anh đang bao trùm lấy cô.

“Chúng ta là đồng nghiệp, Kiến trúc sư Bạch. Đó là tất cả,” cô nói.

“Không,” Dư Hàn khẽ khàng phản đối. “Từ khi cô bước vào văn phòng, cô đã là Đèn Đường Sống của tôi. Cô là ánh sáng duy nhất tôi nhìn thấy khi mọi thứ xung quanh là bóng tối của nghĩa vụ.”

Lời ví von đầy chất thơ, lãng mạn nhưng cũng mang sự tuyệt vọng này đánh thẳng vào tâm hồn cô. Nó là một lời tán tỉnh cấm kỵ nhất.

Tịnh An dựa người vào tường, đôi chân cô mềm nhũn. “Anh không nên nói điều này.”

“Tôi phải nói,” anh đáp. “Tôi phải nói để cô biết cô có ý nghĩa thế nào, dù tôi không thể làm gì. Tôi sẽ rút lại tất cả những email và tin nhắn cá nhân. Tôi sẽ chỉ liên lạc với cô về công việc. Nhưng tôi muốn cô biết… tôi sẽ chờ đợi.”

“Chờ đợi điều gì?” Tịnh An hỏi, giọng cô giờ đây chỉ còn là tiếng thì thầm.

“Chờ đợi khoảnh khắc cô không thể phủ nhận cảm xúc của mình nữa.”

Tịnh An cúp điện thoại. Cô không thể chịu đựng thêm một giây nào trong sự căng thẳng đó.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ phòng mình. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, mọi thứ tĩnh lặng. Nhưng trong trái tim cô, một cuộc chiến đang diễn ra khốc liệt.

Bạch Dư Hàn đã tự tay dựng lên bức tường cấm kỵ bằng chiếc nhẫn cưới, nhưng lại dùng những lời nói tuyệt vọng và sự kết nối tinh thần để rắc những hạt giống cám dỗ vào mảnh đất tâm hồn cô.

Tô Tịnh An nhận ra, cô không chỉ là người chờ đợi email của anh. Cô đã bắt đầu chờ đợi một khoảnh khắc Dư Hàn phạm sai lầm, một khoảnh khắc anh hoàn toàn buông bỏ trách nhiệm để chọn cô.

Cô đã trở thành một người phụ nữ tội lỗi. Cô đã bắt đầu khao khát tình yêu từ một người đã có chủ, khao khát trở thành Đèn Đường Sống của anh, dù biết ánh sáng ấy không được phép chiếu rọi.