Sau khi đợt diễn tập kết thúc, Hoắc Kình trở về đơn vị chính thức, còn Tô Nhuyễn cũng quay lại với nhịp sống bận rộn tại trường học. Tuy nhiên, sự kiện "vị hôn phu quân nhân" đến tận trường thị uy lần trước không chỉ khiến Lâm Tuấn rút lui mà còn khơi dậy lòng đố kỵ từ một nữ đồng nghiệp tên là Lý hạ. Lý Hạ vốn luôn tự hào về vẻ ngoài và gia thế của mình, cô ta không chịu nổi việc một cô giáo dạy Văn thanh cao như Tô Nhuyễn lại có được người chồng quyền lực và nam tính đến vậy.
Một buổi sáng, một xấp ảnh nặc danh được dán đầy trên bảng tin nhà trường và phòng giáo vụ. Trong ảnh, Tô Nhuyễn đang bước vào một chiếc xe sang trọng cùng một người đàn ông lạ mặt (thực chất là anh họ của cô từ phương xa đến thăm), nhưng góc chụp khéo léo khiến hành động của hai người trông cực kỳ ám muội. Kèm theo đó là những dòng chữ bôi nhọ về việc cô "treo đầu dê bán thịt chó", bề ngoài là cô giáo đoan chính nhưng bên trong lại là kẻ lăng loàn, phản bội chồng lính.
Tin đồn lan nhanh như cháy rừng, những ánh mắt ngưỡng mộ trước đây biến thành sự khinh bỉ và xì xào bàn tán. Hiệu trưởng gọi Tô Nhuyễn lên văn phòng để chất vấn về tác phong đạo đức. Giữa lúc Tô Nhuyễn đang đối mặt với sự công kích ác ý từ Lý Hạ và sự nghi ngờ của ban giám hiệu, cô vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô không giải thích nhiều, chỉ im lặng chờ đợi, vì cô biết rõ người đàn ông của mình sẽ không để chuyện này yên.
Đúng lúc căng thẳng nhất, tiếng động cơ gầm rú vang lên từ sân trường. Không phải là chiếc xe Jeep quân sự thường thấy, mà là một đoàn xe bọc thép đang trên đường hành quân về căn cứ, dẫn đầu là chiếc xe chỉ huy của Hoắc Kình. Anh bước xuống xe, bộ quân phục đại lễ phẳng phiu, khuôn mặt lạnh lùng như phủ một lớp sương tuyết. Sự hiện diện của anh và dàn lính đặc nhiệm trang bị đầy đủ phía sau khiến cả ngôi trường rơi vào trạng thái nín thở.
Hoắc Kình sải bước vào văn phòng hiệu trưởng, mỗi bước chân nện xuống sàn đều như gõ vào tim những kẻ đang có ý đồ xấu. Anh không nhìn bất kỳ ai, đi thẳng đến bên cạnh Tô Nhuyễn, một tay ôm lấy vai cô để khẳng định chủ quyền, tay kia ném một tập tài liệu lên bàn hiệu trưởng. Đó là kết quả điều tra chi tiết về kẻ đã chụp ảnh và phát tán tin đồn, bao gồm cả lịch sử giao dịch và bằng chứng ngoại phạm của người đàn ông trong ảnh.
Anh nhìn Lý Hạ bằng ánh mắt tàn nhẫn của một kẻ đã từng đi qua vùng chiến sự, khiến cô ta sợ đến mức ngã quỵ xuống sàn. Hoắc Kình gằn giọng, tuyên bố trước toàn thể ban giám hiệu rằng bất kỳ ai xúc phạm đến danh dự của vợ anh, cũng chính là đang sỉ nhục vào quân hàm trên vai anh. Anh dùng danh nghĩa của quân khu yêu cầu một lời xin lỗi công khai và sự can thiệp của pháp luật đối với hành vi bôi nhọ thân nhân quân đội.
Hình ảnh Hoắc Kình đứng chắn trước mặt Tô Nhuyễn, cao lớn và vững chãi như một ngọn núi, khiến cô cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc. Anh không chỉ bảo vệ cô bằng quyền lực, mà còn bằng sự chiếm hữu tuyệt đối. Trong giây phút đó, anh thực sự giống như một vị thần hộ mệnh, tàn nhẫn với cả thế giới nhưng lại dành sự che chở duy nhất cho mình cô.
Khi đưa cô ra khỏi trường, giữa những ánh mắt khiếp sợ và thán phục, Hoắc Kình cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, hơi thở anh nóng hổi mang theo sự chiếm hữu không giấu giếm. Anh thầm thì rằng ngoài anh ra, không một ai có quyền bắt nạt cô. Sự kiện này không chỉ dập tắt mọi tin đồn, mà còn khiến Tô Nhuyễn nhận ra rằng, đằng sau sự độc đoán của người chồng quân nhân này là một tình yêu điên cuồng và bảo thủ nhất mà cô từng biết.