MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Giới Của Trung TáChương 13

Cấm Giới Của Trung Tá

Chương 13

724 từ · ~4 phút đọc

Giữa bóng tối mịt mùng của vùng núi phía Bắc, cơn mưa rừng xối xả không làm dịu đi ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng Hoắc Kình. Những tấm ảnh của Tô Nhuyễn gửi đến như những liều thuốc phiện, vừa khiến anh đê mê vừa khiến anh điên cuồng. Sau khi kiểm tra các chốt canh gác lần cuối, vị thiếu tá không cách nào áp chế được bản năng thú tính đang gào thét. Anh giao lại quyền chỉ huy tạm thời cho phó chỉ huy, rồi lái chiếc xe Jeep quân sự, lao đi trong màn đêm như một con mãnh hổ rời núi.

Hơn ba tiếng lái xe điên cuồng trên những cung đường đèo hiểm trở, Hoắc Kình về đến khu tập thể sĩ quan khi kim đồng hồ vừa điểm hai giờ sáng. Anh không dùng chìa khóa mở cửa mà dùng đôi vai rắn chắc đẩy mạnh, tạo nên một tiếng động trầm đục trong không gian tĩnh mịch. Anh bước vào phòng ngủ, hơi lạnh của gió núi và mùi thuốc lá nồng đậm trên quân phục lập tức phá vỡ mùi hương hoa nhài bình yên trong căn phòng.

Tô Nhuyễn đang ngủ say, mái tóc đen trải dài trên gối trắng, lớp chăn mỏng lờ mờ hiện ra những đường cong mà anh đã khao khát suốt một tuần qua. Không một lời chào hỏi, Hoắc Kình leo lên giường, sức nặng của một người đàn ông trưởng thành cùng sự thô ráp của bộ quân phục dã chiến đè nặng lên người cô. Tô Nhuyễn giật mình tỉnh giấc, chưa kịp thốt lên lời nào đã bị nụ hôn nồng nặc mùi nam tính của anh nuốt chửng.

Đôi bàn tay của Hoắc Kình run rẩy vì khao khát cực độ, anh không đủ kiên nhẫn để cởi từng cúc áo ngủ của vợ mà dùng sức mạnh của một lính đặc nhiệm xé toạc nó ra. Anh gầm nhẹ bên tai cô, giọng khàn đặc hỏi cô có biết anh đã phát điên thế nào khi nhìn thấy những tấm ảnh đó không. Sự chiếm hữu bấy lâu nay bị dồn nén giờ đây bùng nổ như núi lửa phun trào. Anh không cho cô cơ hội để đáp lời, mỗi nụ hôn, mỗi sự đụng chạm đều mang theo sự trừng phạt và cả sự cầu khẩn tội nghiệp của một kẻ trung thành với dục vọng.

Tô Nhuyễn dưới thân anh khẽ cười khẩy, đôi tay thon dài vòng qua cổ chồng, móng tay cắm sâu vào lớp vải rằn ri thô ráp. Cô biết mình đã thắng. Cô tận hưởng sự điên cuồng này, tận hưởng việc thấy một thiếu tá vốn dĩ tôn thờ kỷ luật lại vì cô mà đào ngũ trong đêm, vì cô mà đánh đổi cả tôn nghiêm của mình. Cô đáp lại anh bằng sự mềm mại lún sâu, đôi chân dài trắng muốt quấn chặt lấy thắt lưng anh, ép anh phải khảm sâu vào cơ thể mình.

Cuộc hoan lạc diễn ra chớp nhoáng nhưng mang theo sức công phá mãnh liệt. Trong bóng tối, tiếng thở dốc nặng nề của người lính hòa cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào của cô giáo tạo nên một khung cảnh đầy tính chiếm hữu. Hoắc Kình như muốn khảm cô vào tận xương tủy, anh chiếm lấy cô bằng tất cả sự thô bạo và nồng cháy nhất, để bù đắp cho những đêm dài lạnh lẽo trên thao trường. Sự đối lập giữa bộ quân phục chưa kịp cởi và thân thể trần trụi của Tô Nhuyễn tạo nên một sự kích thích thị giác tột cùng.

Khi mọi thứ dần lắng xuống, Hoắc Kình vẫn nằm đè lên người cô, hơi thở vẫn chưa ổn định. Anh biết mình chỉ có một tiếng đồng hồ trước khi phải lái xe quay lại đơn vị để kịp giờ điểm danh sáng sớm. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, siết chặt vòng tay như muốn giam cầm cô mãi mãi trong lồng ngực mình. Tô Nhuyễn vuốt ve sống lưng đầy mồ hôi của chồng, cô nhận ra rằng con thú dữ này giờ đây đã hoàn toàn thuộc về mình, bị cô giam cầm trong chính cái hang cọp mang tên "tình yêu và thể xác".