Lệnh điều động khẩn cấp từ phía quân khu ập đến vào rạng sáng, buộc Hoắc Kình phải dẫn quân tham gia đợt diễn tập tác chiến vùng núi kéo dài nửa tháng. Giữa cái lạnh buốt của thao trường và sự căng thẳng của những bản kế hoạch quân sự, tâm trí của vị thiếu tá vẫn không cách nào thoát khỏi hình bóng của người vợ nhỏ. Sự khuất phục của anh trước cô ở chương trước đã tạo ra một vết nứt lớn trong lớp giáp sắt của kỷ luật, khiến anh dù đang đứng giữa hàng ngàn binh lính vẫn cảm thấy một sự trống rỗng cồn cào.
Trong khi đó, ở Bắc Kinh, Tô Nhuyễn bắt đầu thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch "huấn luyện" chồng mình. Cô biết rõ sự chiếm hữu của Hoắc Kình không bao giờ biến mất, nó chỉ đang bị dồn nén lại và sẵn sàng bùng nổ mạnh mẽ hơn sau những ngày xa cách. Cô bắt đầu dùng chính những phương tiện liên lạc vốn được bảo mật nghiêm ngặt của quân đội để gửi đi những đòn tấn công tâm lý đầy mê hoặc.
Mỗi đêm, khi Hoắc Kình trở về lều chỉ huy với cơ thể đẫm mồ hôi và mệt nhoài, anh lại nhận được một tin nhắn từ Tô Nhuyễn. Đó không phải là những lời thăm hỏi khô khan, mà là những tấm ảnh khiến máu trong người anh như đông cứng lại rồi lập tức sôi trào. Tô Nhuyễn rất thông minh, cô không gửi những tấm hình lộ liễu hay dung tục. Trong ảnh, cô vẫn mặc bộ đồ công sở của một giáo viên, với chiếc áo sơ mi cài nút cao và chân váy bút chì trang nhã.
Tuy nhiên, bối cảnh và góc chụp lại mang đến một sự kích thích cực hạn. Có lúc cô chụp ảnh mình đang đứng trên bục giảng trống trải vào buổi chiều tà, đôi kính gọng mảnh trễ xuống sống mũi, tay cầm cây thước gỗ khẽ đặt lên đùi, mái tóc hơi rối như vừa trải qua một cuộc tình vụng trộm. Tấm ảnh khác lại là cảnh cô ngồi trong phòng giáo vụ, đôi chân dài được bao phủ bởi lớp tất lụa mỏng tang đen huyền bí đang vắt chéo vào nhau, vạt váy bị kéo cao đến mức mấp mé vùng nhạy cảm nhưng lại dừng lại đúng lúc khiến người xem phải điên cuồng tưởng tượng.
Ánh mắt của cô trong ảnh luôn giữ vẻ thanh thuần, chính trực của một nhà giáo, nhưng đôi môi đỏ mọng lại khẽ mỉm cười như đang chế nhạo sự kìm nén của anh. Dưới mỗi tấm ảnh, cô chỉ để lại những dòng tin nhắn ngắn ngủi như "Hôm nay ở trường rất vắng, em bỗng nhớ đến thắt lưng quân đội của anh" hoặc "Em đang soạn giáo án, nhưng căn phòng này rộng quá, em cảm thấy hơi lạnh...".
Hoắc Kình ngồi trong bóng tối của lều chỉ huy, ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt hốc hác và đôi mắt vằn tia máu của anh. Anh siết chặt chiếc điện thoại đến mức tưởng chừng như lớp vỏ kim loại sẽ vỡ vụn. Bản năng chiếm hữu khiến anh muốn lập tức lái xe Jeep lao về nhà, xé nát bộ đồ giáo viên kia và trói chặt cô vào giường để cô không thể dùng vẻ thanh thuần đó đi trêu chọc tâm trí anh thêm một giây nào nữa.
Sự hành hạ tinh thần này khiến Hoắc Kình rơi vào trạng thái mất ngủ trầm trọng. Anh trở nên gắt gỏng hơn trên thao trường, những bài tập huấn luyện dành cho binh lính dưới quyền cũng trở nên khắc nghiệt hơn bao giờ hết. Anh nhận ra Tô Nhuyễn không chỉ muốn chiếm lấy trái tim anh, mà cô đang muốn biến anh thành một con nghiện, một kẻ nô lệ cho những ảo ảnh về cô. Sự khao khát được chạm vào thực thể bằng xương bằng thịt của vợ đã đẩy anh đến giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng.