Sáng thứ Hai, khi tiếng kèn hiệu từ phía doanh trại vang lên báo hiệu một tuần làm việc mới, Hoắc Kình tỉnh dậy với cảm giác thỏa mãn của một kẻ vừa bình định được lãnh thổ. Anh nhìn sang bên cạnh, Tô Nhuyễn vẫn nằm đó, làn da trắng ngần loang lổ những vết bầm tím do sự thô bạo của anh để lại. Anh tin rằng sau đòn trừng phạt khủng khiếp của những ngày cuối tuần, cô giáo nhỏ sẽ hoàn toàn thuần phục dưới chân mình.
Thế nhưng, trái với dự đoán của anh, Tô Nhuyễn không hề tỏ ra suy sụp hay oán trách. Khi cô thức dậy, cô nhìn anh bằng một đôi mắt bình thản đến lạ lùng, rồi chậm rãi bước xuống giường, khoác lên mình chiếc áo choàng lụa với phong thái ung dung của một kẻ thắng cuộc. Chính sự điềm tĩnh này bắt đầu khiến Hoắc Kình cảm thấy bất an.
Kể từ ngày hôm đó, Tô Nhuyễn bắt đầu thay đổi chiến thuật. Cô không còn chủ động quyến rũ anh bằng những đụng chạm xác thịt lộ liễu, mà thay vào đó là sự lạnh lùng đầy tính toán. Cô vẫn làm tròn bổn phận người vợ, cơm bưng nước rót, áo quần chỉnh tề, nhưng ánh mắt cô nhìn anh lại xa cách như thể anh chỉ là một người lạ chung nhà. Sự dịu dàng nồng nàn thường ngày biến mất, thay vào đó là sự lễ phép đến mức cứng nhắc.
Buổi tối, khi Hoắc Kình muốn ôm cô vào lòng để tìm kiếm dư vị của dục vọng, Tô Nhuyễn lại khéo léo né tránh. Cô viện cớ phải soạn giáo án, hoặc chỉ đơn giản là nằm quay lưng lại phía anh, im lặng như một pho tượng đá. Sự chiếm hữu của Hoắc Kình vốn dựa trên sự phản kháng hoặc phục tùng của đối phương, nay đâm sầm vào một bức tường không khí lạnh lẽo khiến anh phát điên.
Tô Nhuyễn bắt đầu tạo ra những tình huống khiến Hoắc Kình rơi vào trạng thái "đói khát" tâm lý. Cô cố tình thay đồ trước mặt anh nhưng lại mang vẻ mặt dửng dưng như thể anh không tồn tại. Cô dùng loại nước hoa mà anh thích nhất, nhưng khi anh tiến lại gần, cô lại nhẹ nhàng đứng dậy rời đi chỗ khác. Sự hiện diện của cô trong căn nhà lúc này giống như một miếng mồi thơm ngon được treo ngay trước mũi con thú dữ nhưng chỉ cần anh vồ tới, miếng mồi ấy lại biến mất.
Một tuần trôi qua, người lính thép bắt đầu sụp đổ trước đòn tra tấn tâm lý này. Sự kiêu hãnh của một thiếu tá không cho phép anh cúi đầu, nhưng bản năng đàn ông lại thôi thúc anh phải giành lại sự chú ý của vợ. Trong một bữa tối im lìm đến nghẹt thở, Hoắc Kình rốt cuộc không chịu nổi nữa. Anh đập mạnh tay xuống bàn, gằn giọng hỏi cô rốt cuộc muốn cái gì.
Tô Nhuyễn chậm rãi đặt đũa xuống, ngước nhìn anh bằng ánh mắt trong trẻo nhưng đầy sự chế giễu. Cô nói bằng giọng điệu bình thản rằng chẳng phải anh muốn cô trở thành một người vợ đoan trang, một giáo viên mực thước sao, cô đang làm đúng như những gì anh ra lệnh đó thôi. Cô hỏi anh rằng sự chiếm hữu của anh có ý nghĩa gì khi thứ anh nắm giữ chỉ là một cái xác không hồn.
Lần đầu tiên trong đời, vị thiếu tá đặc nhiệm cảm thấy sợ hãi. Anh nhận ra mình có thể dùng quyền lực để giam giữ thân thể cô, nhưng không cách nào kiểm soát được trái tim cô. Khi Tô Nhuyễn đứng dậy định bỏ vào phòng, Hoắc Kình đã lao tới, ôm chặt lấy chân cô từ phía sau. Sự cứng rắc của người quân nhân biến mất, anh vùi mặt vào vạt váy của cô, hơi thở dồn dập và giọng nói khàn đặc đi vì khao khát. Anh bắt đầu cầu xin cô hãy nhìn anh, hãy chạm vào anh như trước đây, dù là trừng phạt hay sỉ nhục anh cũng được, miễn là cô đừng lạnh nhạt như thế.
Tô Nhuyễn đứng đó, đôi tay thon dài vuốt ve mái tóc cứng của chồng, môi cô nở một nụ cười kín đáo. Con sói đầu đàn cuối cùng đã chịu khuất phục dưới chân người thợ săn mang danh giáo viên. Cô biết, kể từ giây phút anh cầu xin cô, quyền kiểm soát cuộc hôn nhân này đã hoàn toàn đổi chủ.