Tiếng cửa căn hộ đóng sầm lại, khô khốc và đoạn tuyệt như tiếng súng lên nòng. Hoắc Kình không bật đèn, không gian chìm trong bóng tối lờ mờ chỉ có ánh đèn đường từ bên ngoài hắt vào, in bóng hình thể to lớn, áp bách của anh lên tường. Anh không buông tay Tô Nhuyễn ra mà thô bạo đẩy cô vào phòng ngủ, khiến cô ngã nhào xuống lớp đệm mềm mại.
Sự im lặng lúc này đáng sợ hơn bất kỳ lời quát tháo nào. Hoắc Kình chậm rãi tháo thắt lưng quân đội, tiếng kim loại va chạm lách cách trong không gian tĩnh mịch khiến sống lưng Tô Nhuyễn khẽ run lên. Anh ném chiếc thắt lưng sang một bên, rồi quỳ một gối lên giường, ép sát khuôn mặt lạnh băng của mình vào mặt cô. Anh gằn giọng hỏi cô rằng có phải sự tự do mà anh ban cho đã khiến cô quên mất mình là người phụ nữ của ai. Ánh mắt anh đỏ ngầu, chứa đựng sự cuồng nộ của một con thú bị xâm phạm lãnh thổ.
Tô Nhuyễn định mở miệng giải thích, nhưng Hoắc Kình không cho cô cơ hội đó. Anh dùng đôi môi thô ráp khóa chặt môi cô trong một nụ hôn đầy tính trừng phạt. Không có sự dịu dàng, chỉ có sự tước đoạt và chiếm hữu điên cuồng. Bàn tay anh không chút nương tình xé toạc lớp áo sơ mi kín đáo của cô, để mặc những chiếc cúc áo văng tung tóe trên sàn nhà. Anh muốn xóa sạch mùi hương của kẻ khác, muốn dùng hơi ấm và cả sự đau đớn để khắc sâu dấu ấn của mình lên cơ thể cô.
Cả ngày cuối tuần đó, cánh cửa phòng ngủ chưa từng mở ra. Hoắc Kình giống như một kẻ cai ngục tận tụy và tàn nhẫn, giam cầm "tù nhân" duy nhất của mình trong vòng tay sắt đá. Anh không dùng quyền lực quân đội để áp chế cô trên giường, mà dùng chính bản năng đàn ông nguyên thủy nhất. Mỗi khi Tô Nhuyễn kiệt sức định lả đi, anh lại dùng những nụ hôn cháy bỏng và sự va chạm mạnh bạo để kéo cô trở lại với thực tại đầy dục vọng.
Trong cơn mê đắm, Hoắc Kình bắt cô phải lặp đi lặp lại rằng cô thuộc về anh, chỉ duy nhất mình anh. Sự chiếm hữu đạt đến mức cực đoan khi anh dùng chiếc thắt lưng da ban nãy để trói lỏng hai tay cô vào đầu giường, buộc cô phải tiếp nhận sự mãnh liệt của người lính mà không thể trốn chạy. Tiếng rên rỉ nghẹn ngào của cô giáo dạy Văn hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của vị thiếu tá tạo nên một bản nhạc hoang dại, phá nát mọi quy tắc đạo đức và kỷ luật thường ngày.
Tô Nhuyễn dù đau đớn nhưng lại cảm nhận được sự run rẩy trong tâm hồn của người đàn ông này. Đằng sau sự thô bạo là nỗi sợ hãi mất mát tột cùng. Cô vòng chân qua hông anh, đáp lại sự trừng phạt đó bằng sự mềm mại lún sâu, như một hang cọp sẵn sàng nuốt chửng mọi sự cứng nhắc của anh. Cô nhận ra rằng, khi người lính này ghen, anh không chỉ muốn chiếm lấy thân thể cô, mà anh muốn băm vằn linh hồn cô để khảm vào tim mình.
Đến khi ánh mặt trời của chiều Chủ nhật tắt dần, Hoắc Kình mới buông lỏng vòng tay, ôm lấy cơ thể đầy những vết tích đỏ tía của vợ vào lòng. Anh vùi mặt vào làn tóc rối của cô, hơi thở vẫn còn vương lại dư âm của cuộc hoan lạc "nặng đô". Anh thầm thì bên tai cô một lời tuyên cáo lạnh lùng rằng nếu còn có lần sau, anh sẽ không chỉ giam cô trong căn phòng này, mà sẽ nhốt cô vào lồng kính của riêng anh mãi mãi.