Sự bình yên trong căn hộ sĩ quan chưa kéo dài được bao lâu thì những cơn sóng ngầm bắt đầu nổi lên từ phía ngôi trường nơi Tô Nhuyễn công tác. Tại văn phòng giáo viên, sự xuất hiện của Lâm Tuấn - một thầy giáo trẻ mới chuyển công tác về từ nước ngoài - đã phá vỡ sự tĩnh lặng thường nhật. Lâm Tuấn trẻ trung, phóng khoáng và mang theo tư duy cởi mở, anh ta nhanh chóng bị thu hút bởi vẻ đẹp thanh cao, trí thức của Tô Nhuyễn. Bất chấp việc biết cô đã kết hôn với một quân nhân, Lâm Tuấn vẫn thường xuyên mượn cớ trao đổi chuyên môn để tiếp cận, thậm chí còn tặng hoa và quà bánh ngay tại bàn làm việc của cô.
Tô Nhuyễn vẫn giữ thái độ chừng mực, từ chối một cách khéo léo nhưng cương quyết. Tuy nhiên, những lời bàn tán trong trường bắt đầu lan xa, và chúng nhanh chóng lọt đến tai Hoắc Kình thông qua những nguồn tin từ khu tập thể. Đối với một người đàn ông có tính chiếm hữu cực đoan như anh, việc vợ mình trở thành mục tiêu săn đón của một kẻ khác là một sự xúc phạm không thể dung thứ.
Chiều thứ Sáu, khi tiếng chuông tan học vừa vang lên, một chiếc xe Jeep quân sự bám đầy bụi đường đột ngột phanh gấp ngay trước cổng trường. Hoắc Kình bước xuống xe trong bộ quân phục rằn ri chưa kịp thay sau buổi diễn tập, gương mặt anh hầm hố, đôi mắt sắc lạnh như dao cạo. Anh không đứng đợi ở cổng như mọi khi mà sải bước thẳng vào hành lang văn phòng giáo viên, tiếng ủng da nện xuống sàn gạch tạo nên những âm thanh uy hiếp.
Vừa đến cửa văn phòng, anh bắt gặp cảnh Lâm Tuấn đang đứng sát bên Tô Nhuyễn, tay cầm một bó hoa hồng rực rỡ và đang cố gắng thuyết phục cô đi dùng bữa tối. Không gian bỗng chốc đóng băng khi sự hiện diện của Hoắc Kình choán lấy cả căn phòng. Anh bước tới, không nói một lời nào, chỉ dùng bàn tay thô ráp của mình nắm lấy cổ tay Tô Nhuyễn, kéo cô về phía sau lưng mình như một hành động khẳng định chủ quyền tuyệt đối.
Hoắc Kình nhìn Lâm Tuấn bằng ánh mắt của một kẻ săn mồi đang nhìn con mồi yếu ớt. Khí chất của một thiếu tá đặc nhiệm từng trải qua mưa bom bão đạn khiến Lâm Tuấn run rẩy, bó hoa trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Hoắc Kình không dùng bạo lực, anh chỉ lấy ra tấm thẻ quân nhân của mình, đặt nhẹ lên bàn rồi gằn giọng hỏi Lâm Tuấn có biết việc quấy rối vợ lính là vi phạm vào điều luật nào của nhà nước hay không. Giọng nói của anh trầm đục nhưng chứa đựng uy lực khủng khiếp, khiến tất cả các giáo viên có mặt ở đó đều tái mặt vì sợ hãi.
Anh nhìn thẳng vào Lâm Tuấn, tuyên bố rằng nếu còn thấy bất kỳ sự tiếp cận không chính đáng nào nữa, anh sẽ báo cáo trực tiếp lên sở giáo dục bằng danh nghĩa của quân khu. Đây không chỉ là lời đe dọa, mà là sự thị uy bằng quyền lực quân đội mà anh đang nắm giữ. Sau khi để lại một không khí áp bức đến nghẹt thở, anh xoay người, dứt khoát dắt Tô Nhuyễn rời đi trước những ánh mắt kinh hãi của mọi người.
Lên đến xe, Hoắc Kình vẫn không buông tay cô ra, anh siết chặt đến mức cổ tay cô bắt đầu ửng đỏ. Anh lái xe điên cuồng về phía khu tập thể, sự ghen tuông bùng cháy trong lồng ngực khiến anh mất đi sự điềm tĩnh thường ngày. Tô Nhuyễn nhìn sườn mặt căng cứng của chồng, cô không giải thích, cũng không phản kháng. Cô hiểu rằng cơn bão lòng của người đàn ông này đang cần một nơi để bùng phát, và chính cô sẽ là người phải hứng chịu sự "trừng phạt" đầy chiếm hữu đó vào đêm nay.