Sau cuộc mây mưa chớp nhoáng nhưng đầy kịch liệt tại phòng làm việc, không khí trong văn phòng vẫn còn vương lại hơi nóng ám muội. Hoắc Kình ngồi lại bên bàn làm việc, bàn tay anh run nhẹ khi cài lại từng chiếc cúc quân phục, trong khi Tô Nhuyễn thong thả chỉnh lại mái tóc hơi rối, gương mặt cô lại trở về vẻ đàng hoàng, điềm tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô nhìn thấy sâu trong đáy mắt anh một sự trống rỗng và mệt mỏi mà những cuộc hoan lạc thể xác không thể lấp đầy.
Tối hôm đó, khi trở về nhà, Hoắc Kình không vào phòng ngủ ngay mà ngồi một mình ngoài ban công, nhìn về phía những dãy nhà binh lính đang tắt đèn dần. Tô Nhuyễn mang ra một tách trà gừng nóng, nhẹ nhàng đặt lên tay anh rồi ngồi xuống bên cạnh. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm lấy bàn tay đầy vết chai sẹo của anh, xoa nhẹ vào lòng bàn tay.
Dưới sự tĩnh lặng của màn đêm, lớp vỏ bọc cứng nhắc của vị thiếu tá cuối cùng cũng nứt vỡ. Hoắc Kình bắt đầu kể về những ngày tháng ở biên giới phía Tây, nơi mà cái chết và sự phản bội luôn cận kề. Anh kể về người đồng đội thân nhất đã hy sinh ngay trên tay mình vì một sự sơ suất nhỏ trong kỷ luật, về những đêm trắng phục kích trong tuyết lạnh khiến trái tim anh dần trở nên chai sạn. Sự lạnh lùng và tính cách chiếm hữu cực đoan hiện tại thực chất chỉ là một cơ chế tự vệ, anh sợ rằng nếu mình không kiểm soát mọi thứ một cách tuyệt đối, anh sẽ lại đánh mất những gì quan trọng nhất.
Tô Nhuyễn lắng nghe, đôi mắt cô không còn vẻ khiêu khích hay tinh quái thường ngày, mà chỉ còn sự thấu cảm sâu sắc của một người phụ nữ hiểu chuyện. Cô nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài của một "con thú dữ" độc đoán chính là một linh hồn đầy rẫy những tổn thương chưa được chữa lành. Anh dùng kỷ luật để bao bọc bản thân, và dùng dục vọng để khẳng định quyền sở hữu, vì đó là cách duy nhất anh biết để giữ người mình yêu ở lại bên mình.
Cô nhẹ nhàng đứng dậy, vòng tay qua cổ anh từ phía sau, áp gò má mình vào lưng anh. Cô không dùng những lời lẽ hoa mỹ của một giáo viên dạy Văn, mà chỉ thì thầm rằng từ nay về sau, anh không cần phải một mình gồng gánh những bóng ma quá khứ đó nữa. Cô nói rằng cô không phải là mục tiêu quân sự để anh kiểm soát, mà là bến đỗ để anh trở về sau mỗi cuộc hành quân.
Sự mềm mại của cô lúc này không mang theo sự dục vọng, mà là một sức mạnh chữa lành mãnh liệt. Hoắc Kình xoay người lại, vùi đầu vào hõm cổ cô, hít thật sâu mùi hương hoa nhài bình yên. Lần đầu tiên kể từ khi kết hôn, anh ôm cô không phải để chiếm đoạt, mà để tìm kiếm sự an ủi. Anh cảm thấy trái tim vốn đã hóa thạch của mình đang dần tan chảy dưới sự bao dung của người vợ giáo viên.
Đêm đó, họ nằm bên nhau trong sự yên bình hiếm hoi. Hoắc Kình ôm chặt Tô Nhuyễn vào lòng, nhưng đôi tay anh đã bớt đi sự thô bạo, thay vào đó là sự che chở chân thành. Tuy nhiên, sự bình yên này không kéo dài được lâu khi một bóng đen từ quá khứ và những áp lực từ môi trường công việc của Tô Nhuyễn bắt đầu rình rập, thử thách niềm tin mà họ vừa mới nhen nhóm.