Vài ngày sau đó, Tô Nhuyễn hoàn toàn làm theo "mệnh lệnh" của chồng. Cô xuất hiện ở khu tập thể với những bộ đồ dài kín cổng cao tường, phong thái đoan trang đến mức không một ai có thể bắt lỗi. Sự phục tùng này khiến Hoắc Kình tạm thời hài lòng, nhưng sâu trong thâm tâm, anh lại cảm thấy một sự bồn chồn khó tả, như thể cơn bão đang tích tụ đằng sau mặt biển lặng.
Vào một buổi trưa nắng gắt, Tô Nhuyễn xách theo một hộp cơm giữ nhiệt, tiến về phía văn phòng chỉ huy của đơn vị đặc nhiệm. Cô mặc một bộ váy dài màu xám tro che kín đến mắt cá chân, cổ áo cao ôm sát lấy chiếc cổ thanh mảnh, trông không khác gì một đóa hoa trà mọc trong đêm. Khi đi ngang qua sân tập, sự thanh khiết của cô giáo Tô khiến những người lính đang tập luyện phải đồng loạt dừng lại chào hỏi. Cô mỉm cười đáp lễ, vẻ đàng hoàng chính trực ấy khiến không ai dám nảy sinh ý nghĩ bất kính.
Bước vào phòng làm việc của Hoắc Kình, cô thấy anh đang ngồi giữa đống bản đồ quân sự, gương mặt đăm chiêu đầy vẻ nghiêm nghị. Nghe tiếng cửa khép lại, Hoắc Kình ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng giãn ra đôi chút khi thấy vợ. Tuy nhiên, thay vì đặt cơm xuống rồi rời đi như mọi khi, Tô Nhuyễn lại thong thả tiến đến, đặt hộp cơm lên bàn bản đồ rồi đi vòng ra phía sau ghế của anh.
Bàn tay mềm mại của cô nhẹ nhàng bóp vai cho anh, giọng nói dịu dàng vang lên bên tai rằng cô thấy anh vất vả quá nên muốn đến chăm sóc. Hoắc Kình hít một hơi sâu, mùi hương hoa nhài đặc trưng trên người cô lại bắt đầu tấn công khứu giác anh. Anh nắm lấy tay cô, định bảo cô hãy giữ khoảng cách vì đây là nơi làm việc, nhưng ngay khoảnh khắc đó, Tô Nhuyễn khẽ cúi người xuống.
Chiếc áo dài kín đáo của cô thực chất đã được nới lỏng vài chiếc cúc ở vị trí khuất tầm mắt. Khi cô áp sát vào lưng anh, sự mềm mại của vòng một dán chặt lên vai anh qua lớp vải mỏng. Kinh ngạc hơn, bàn tay cô không dừng lại ở vai mà bắt đầu luồn vào bên trong vạt áo quân phục của anh, vuốt ve những khối cơ bụng đang cứng đờ vì căng thẳng.
Hoắc Kình gằn giọng, nhắc nhở cô đây là quân khu, bất cứ lúc nào cũng có thể có người vào báo cáo. Nhưng Tô Nhuyễn chỉ khẽ cười, một nụ cười đầy vẻ quyến rũ khác hẳn với vẻ nghiêm túc khi giảng bài. Cô ghé sát môi vào tai anh, thầm thì rằng chính vì sự nguy hiểm này nên mới thú vị, chẳng phải anh thích sự đàng hoàng của cô sao?
Sự kích thích từ sự vụng trộm và vẻ ngoài kín đáo nhưng hành động táo bạo của vợ đã đánh sụp mọi rào cản lý trí của vị thiếu tá. Hoắc Kình đứng phắt dậy, xoay người lại và nhấc bổng cô đặt lên chiếc bàn bản đồ bằng gỗ nặng. Những tấm bản đồ tác chiến bị gạt sang một bên, tạo nên một sự hỗn loạn đầy khoái cảm.
Tiếng loa phát thanh vang vọng bên ngoài sân tập như một lời nhắc nhở về sự nghiêm minh của kỷ luật, nhưng bên trong văn phòng, chỉ còn lại tiếng hơi thở dồn dập và tiếng ma sát của vải vóc. Hoắc Kình điên cuồng chiếm hữu cô ngay trên chính chiếc bàn mà anh thường dùng để chỉ đạo chiến thuật. Anh thô bạo gỡ bỏ sự "kín đáo" mà chính mình đã ép buộc cô phải mặc, để rồi nhận ra dưới lớp vải dày cộm đó, cô không hề mặc đồ lót.
Sự phản kháng đầy ngọt ngào này khiến Hoắc Kình nhận ra mình đã hoàn toàn thất bại trong việc kiểm soát người phụ nữ này. Cô giáo nhỏ của anh không hề bị thuần hóa, cô chỉ đang dùng chính những quy tắc của anh để giam cầm trái tim và dục vọng của anh vào một cái bẫy không lối thoát. Trong không gian nồng nặc mùi hoocmon và sự căng thẳng của việc sợ bị phát hiện, sự chiếm hữu của người lính đạt đến đỉnh điểm của sự điên rồ.