Sáng hôm sau, ánh mặt trời le lói qua rèm cửa, soi rọi căn phòng hỗn độn với những mảnh sườn xám bị xé rách nằm vương vãi dưới sàn. Hoắc Kình tỉnh dậy sớm hơn thường lệ, anh ngồi tựa lưng vào đầu giường, châm một điếu thuốc. Khói thuốc mờ ảo vây quanh gương mặt cương nghị, đôi mắt anh thâm trầm dán chặt vào những dấu vết đỏ hồng ám muội trên làn da trắng ngần của Tô Nhuyễn. Cảm giác thỏa mãn sau cuộc hoan lạc cuồng nhiệt đêm qua không làm anh dịu lại, trái lại, nó khơi dậy một bản năng độc chiếm nguyên thủy và đáng sợ.
Khi Tô Nhuyễn cựa mình tỉnh giấc, cô thấy chồng mình đã mặc chỉnh tề bộ quân phục thường ngày, ngồi đó như một pho tượng đá lạnh lẽo. Anh nhìn cô, ánh mắt không còn chút tình tứ nào của đêm qua mà thay vào đó là sự áp bức nặng nề của một vị chỉ huy. Hoắc Kình dập tắt điếu thuốc, bước lại gần giường, bàn tay thô ráp nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
Giọng nói của anh trầm thấp, mang theo sự ra lệnh tuyệt đối, rằng từ hôm nay trở đi, tất cả những bộ váy ngắn trên đầu gối hoặc những bộ sườn xám xẻ cao của cô đều phải vứt bỏ. Anh nói bằng tông giọng không cho phép thương lượng, rằng cô là vợ của thiếu tá đặc nhiệm, không cần thiết phải phô diễn cơ thể cho bất kỳ ai khác ngoài anh nhìn thấy. Sự đàng hoàng của một giáo viên cần được bảo trì bằng những bộ trang phục kín đáo nhất.
Tô Nhuyễn khẽ nhướn mày, đôi mắt hơi hoe đỏ vì dư âm của đêm dài, cô định mở lời phản kháng nhưng Hoắc Kình đã cúi xuống, hơi thở nam tính áp sát môi cô. Anh gằn giọng, nhắc lại rằng anh không muốn nhìn thấy bất kỳ nam đồng nghiệp hay học sinh nào có cơ hội chiêm ngưỡng đôi chân này. Sự chiếm hữu của anh đã vượt ra ngoài ranh giới của một cuộc hôn nhân thông thường; nó mang màu sắc của sự giam cầm và kiểm soát.
Anh bước đến tủ quần áo, dứt khoát lấy ra những chiếc váy mà anh cho là "không phù hợp" rồi vứt thẳng vào góc phòng. Đối với Hoắc Kình, việc để người đàn ông khác nhìn thấy vẻ đẹp của vợ mình là một sự sỉ nhục đối với tôn nghiêm của anh. Anh muốn cô khi ra ngoài phải là một giáo viên thanh cao, bất khả xâm phạm, nhưng khi trở về nhà, cô chỉ được phép là của riêng anh, trong trạng thái mà chỉ anh mới có quyền chiêm ngưỡng.
Tô Nhuyễn nhìn bóng lưng rắn rỏi của chồng, thay vì tức giận, cô lại cảm thấy một sự hưng phấn kỳ lạ len lỏi trong lòng. Cô nhận ra sự cứng nhắc và kỷ luật của người lính này đã hoàn toàn bị cô bẻ lái thành một sự ghen tuông bệnh hoạn. Cô chậm rãi bước xuống giường, mặc kệ cơ thể đau nhức, tiến lại gần phía sau và ôm lấy thắt lưng anh. Cô áp mặt vào tấm lưng vững chãi, khẽ khàng đồng ý bằng một giọng điệu ngoan ngoãn đến lạ kỳ.
Tuy nhiên, trong khi Hoắc Kình đang hài lòng vì sự phục tùng của vợ, anh không nhìn thấy nụ cười thoáng qua trên môi Tô Nhuyễn. Cô biết rõ, càng bị cấm đoán, sự khao khát trong anh sẽ càng bùng nổ. Và cô, người giáo viên đầy kiên nhẫn, sẽ dạy cho anh biết rằng sự kín đáo đôi khi còn khiêu khích hơn cả sự phô bày.