MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Giới Của Trung TáChương 5

Cấm Giới Của Trung Tá

Chương 5

748 từ · ~4 phút đọc

Sau khi rời trường học, Hoắc Kình lái xe đưa Tô Nhuyễn về nhà trong sự im lặng bức bối. Ánh mắt anh thỉnh thoảng liếc qua phía ghế phụ, nơi cô giáo nhỏ đang ngồi ngay ngắn, đôi tay đặt trên đùi đầy vẻ mực thước. Sự tương phản giữa vẻ đạo mạo bục giảng và những suy nghĩ đen tối trong đầu anh lúc chiều khiến không khí trong xe như bị rút cạn oxy.

Về đến căn hộ, Tô Nhuyễn không đi thay đồ ngay mà vào bếp chuẩn bị bữa tối. Cô bảo hôm nay là kỷ niệm tròn một tuần họ về chung một nhà, nên muốn tự tay nấu một bữa cơm thịnh soạn. Hoắc Kình ngồi ở phòng khách, nghe tiếng dao thớt lách cách và mùi hương thức ăn lan tỏa, cảm giác cứng nhắc của một quân nhân dường như bị gỡ bỏ từng lớp một.

Bàn ăn được bày ra với vài món thanh đạm nhưng tinh tế. Tô Nhuyễn thắp hai cây nến thơm, ánh sáng bập bùng hắt lên khuôn mặt thanh tú của cô một lớp màu hổ phách huyền ảo. Cô lấy ra một chai rượu vang đỏ, nhẹ nhàng rót vào ly của anh. Giọng cô dịu dàng như nước, kể về những chuyện thú vị ở trường, về những vần thơ cổ mà cô tâm đắc. Cô không ép anh uống, nhưng mỗi khi anh nhìn vào đôi mắt chứa đầy xuân thủy của vợ, anh lại tự giác nâng ly.

Sự dịu dàng ấy giống như một loại độc dược bọc đường. Hoắc Kình vốn có tửu lượng rất tốt, nhưng tối nay anh lại thấy mình say. Anh không say rượu, mà say cái cách Tô Nhuyễn dùng đôi môi đỏ mọng khẽ nhấp rượu, say cả cái cách cô thỉnh thoảng vô tình chạm nhẹ ngón tay vào mu bàn tay anh khi đưa đĩa thức ăn.

Cơn nóng từ bụng dưới bốc lên, thiêu đốt chút lý trí cuối cùng. Khi bữa tối kết thúc, Hoắc Kình cảm thấy đầu óc hơi choáng váng, anh đứng dậy đi vào phòng tắm để dùng nước lạnh tỉnh táo lại. Anh vừa cởi bỏ chiếc áo sơ mi, để lộ cơ bắp cuồn cuộn thì tiếng cửa phòng tắm khẽ mở.

Tô Nhuyễn bước vào, tay cầm theo chiếc khăn tắm. Cô không hề tỏ ra ngại ngùng, ngược lại còn tiến sát về phía anh. Dưới làn hơi nước mờ ảo, lớp sườn xám mỏng manh của cô dường như trở nên trong suốt. Cô ngước nhìn anh, hơi thở thơm mùi rượu vang phả vào lồng ngực rắn chắc của chồng. Cô khẽ thầm thì rằng để cô giúp anh tắm.

Bàn tay mềm mại của cô chạm vào những khối cơ bụng cứng ngắc, vuốt dọc theo những vết sẹo dài trên ngực anh. Sự đụng chạm này như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng. Hoắc Kình gầm nhẹ một tiếng, mọi sự kìm nén suốt cả ngày hôm nay hoàn toàn sụp đổ. Anh xoay người, ép mạnh cô vào bức tường gạch men lạnh lẽo.

Vòi hoa sen bị anh bật mở hết cỡ, làn nước nóng xối xả dội xuống, làm ướt sũng cả hai. Bộ sườn xám thanh cao của cô giáo lúc này dính chặt vào cơ thể, phô bày mọi đường cong rực lửa. Hoắc Kình không còn giữ vẻ lạnh lùng thường ngày, anh như một con thú dữ bị bỏ đói lâu ngày, điên cuồng ngấu nghiến đôi môi cô.

Tiếng nước chảy át đi tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Trong không gian chật hẹp và đầy hơi nước, sự chiếm hữu của người lính bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhấc bổng cô lên, để đôi chân dài trắng muốt của cô quấn chặt lấy thắt lưng mình. Sự cứng rắc của quân nhân và sự mềm mại của nhà giáo hòa quyện vào nhau trong một vũ điệu hoang dại. Anh muốn cô phải ghi nhớ cảm giác bị anh lấp đầy, muốn sự chính trực kia hoàn toàn tan chảy dưới sự thô bạo nhưng đầy mê đắm này.

Đêm hôm đó, phòng tắm của khu tập thể quân đội chứng kiến một sự "phá lệ" triệt để. Hoắc Kình nhận ra, dù anh có là thiếu tá tài giỏi đến đâu, cũng không thể thoát khỏi hang cọp ngọt ngào mà người vợ dịu dàng này đã giăng sẵn.