MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Giới Của Trung TáChương 4

Cấm Giới Của Trung Tá

Chương 4

682 từ · ~4 phút đọc

Sáng thứ Hai, khu tập thể quân đội rộn ràng tiếng còi tập hợp, cũng là lúc Tô Nhuyễn chuẩn bị đến trường cho tiết dạy đầu tuần. Cô chọn một bộ sườn xám cách tân màu xanh nhạt, cổ cao che kín đáo, tà váy dài quá gối, khoác bên ngoài chiếc áo dạ mỏng màu kem. Gương mặt cô trang điểm rất nhạt, đôi kính gọng mảnh càng làm tôn lên vẻ trí thức, nghiêm nghị. Hoắc Kình đứng bên cửa sổ, im lặng quan sát vợ mình rời đi. Sự đàng hoàng đến mức mực thước của cô khiến anh có chút ngẩn ngơ, khó có thể liên hệ với người đàn bà tối qua còn nức nở dưới thân mình.

Buổi chiều hôm đó, sau khi kết thúc cuộc họp bộ tham mưu sớm hơn dự kiến, Hoắc Kình không về đơn vị mà lái xe thẳng đến trường trung học trọng điểm nơi Tô Nhuyễn công tác. Anh đỗ chiếc xe Jeep quân sự ở một góc khuất, rồi sải bước tiến về phía dãy phòng học. Với khí chất của một thiếu tá đặc nhiệm, anh dễ dàng tránh khỏi sự chú ý của bảo vệ và tìm đến lớp 12A nơi cô đang giảng bài.

Đứng bên ngoài hành lang, qua ô cửa kính nhỏ, Hoắc Kình nhìn thấy một Tô Nhuyễn hoàn toàn khác. Trên bục giảng, cô không còn vẻ dịu dàng, phục tùng như khi ở bên anh. Cô cầm cuốn sách giáo khoa, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, từng lời giảng về văn học cổ điển đều sắc sảo và gãy gọn. Khi một nam sinh phía dưới mất tập trung, Tô Nhuyễn khẽ gõ thước lên bàn, ánh mắt cô lạnh lùng và nghiêm khắc khiến cậu học sinh nọ lập tức ngồi ngay ngắn, không dám thở mạnh.

Chứng kiến sự trang nghiêm, cao khiết ấy của vợ, trong lòng Hoắc Kình đột ngột trỗi dậy một luồng cảm xúc đen tối và mãnh liệt. Anh tự hỏi, nếu những đồng nghiệp và học sinh ở đây biết được cô giáo Tô đạo mạo này lúc ở nhà lại có thể lả lơi đến thế, họ sẽ có biểu cảm gì? Một dục vọng nguyên thủy trỗi dậy, thôi thúc anh muốn xông vào đó, kéo cô xuống khỏi bục giảng, xé nát bộ sườn xám chỉnh tề kia để xem sự nghiêm khắc của cô có thể duy trì được bao lâu dưới sự thô bạo của anh.

Anh tựa lưng vào bức tường hành lang, tay siết chặt bao súng bên hông, cố gắng trấn áp những suy nghĩ lệch lạc đang bùng nổ trong đầu. Kỷ luật quân đội dạy anh phải chính trực, nhưng bản năng đàn ông lại muốn "vấy bẩn" đó đóa hoa lan thanh khiết này. Anh muốn cô phải dùng đôi môi đang đọc những lời hay ý đẹp kia để cầu xin anh, muốn đôi mắt đang nhìn học sinh đầy uy nghiêm kia phải nhòa đi vì dục vọng khi đối diện với anh.

Tiếng chuông tan học vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Hoắc Kình. Anh thấy Tô Nhuyễn chậm rãi thu dọn giáo án, mỉm cười chào đồng nghiệp rồi bước ra khỏi lớp. Khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn của chồng đứng đợi ở cuối hành lang, đôi mắt cô thoáng hiện lên sự ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển thành một tia sáng tinh quái. Cô bước lại gần, khôi phục lại vẻ đoan trang thường ngày, nhẹ nhàng hỏi anh sao lại đến đây.

Hoắc Kình không đáp, anh chỉ lẳng lặng cầm lấy túi xách của cô, bàn tay vô tình hay hữu ý siết chặt lấy cổ tay cô. Cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lòng bàn tay anh và ánh mắt nồng cháy như muốn thiêu rụi mình, Tô Nhuyễn khẽ mỉm cười. Cô biết, "con thú" trong lòng người chồng quân nhân này đã hoàn toàn bị sự nghiêm túc của cô kích thích đến phát điên rồi.