Ánh nắng ban mai của ngày đầu tuần xuyên qua khe rèm, chiếu lên tấm lưng rộng với những vết sẹo cũ của Hoắc Kình. Anh tỉnh dậy từ sớm theo thói quen quân ngũ, nhưng thay vì bật dậy ngay lập tức, anh lại dừng lại một chút để nhìn người phụ nữ đang ngủ say bên cạnh. Tô Nhuyễn nằm gọn trong vòng tay anh, gương mặt khi ngủ trông thanh thuần như một đóa bách hợp, hoàn toàn không còn vẻ táo bạo của đêm qua. Anh khẽ nhíu mày, cảm giác tội lỗi vì đã "quá tay" tối qua nhanh chóng bị lấn át bởi một sự thỏa mãn nguyên thủy mà anh chưa từng nếm trải.
Sau bữa sáng đơn giản, Hoắc Kình phải lên đơn vị báo cáo, còn Tô Nhuyễn bắt đầu thu dọn căn hộ sĩ quan. Cô thay bộ váy ngủ lụa bằng một chiếc áo sơ mi trắng thắt nơ và chân váy dài quá đầu gối, mái tóc buộc đuôi ngựa thấp, toát lên vẻ trí thức và chính trực của một giáo viên. Khi cô bước xuống sân khu tập thể để phơi đồ và chào hỏi những gia đình xung quanh, sự xuất hiện của cô giống như một làn gió mát thổi vào khu quân khu khô khốc toàn sỏi đá và tiếng hô khẩu lệnh.
Những người lính trẻ đang tập luyện gần đó không nhịn được mà liếc nhìn về phía người vợ mới của Thiếu tá Hoắc. Họ vốn đã nghe danh anh lấy được một cô vợ giáo viên xinh đẹp, nhưng không ngờ ngoài đời cô lại có khí chất thanh cao đến vậy. Một vài sĩ quan cấp dưới tiến lại gần giúp cô bê chậu đồ nặng, họ cười nói rôm rả, bày tỏ sự ngưỡng mộ trước sự đảm đang và dịu dàng của "chị dâu". Tô Nhuyễn vẫn giữ nụ cười đúng mực, cách nói chuyện từ tốn và lễ phép của cô khiến ai nấy đều có cảm tình ngay lập tức.
Đúng lúc đó, Hoắc Kình từ văn phòng chỉ huy đi ra. Từ xa, anh đã thấy vợ mình đang đứng giữa một nhóm lính trẻ, ánh mắt bọn họ nhìn cô đầy vẻ sùng bái và khao khát. Một cảm giác khó chịu lạ lùng dâng lên trong lồng ngực anh, nóng nảy và bức bối hơn cả khi đối mặt với những cuộc hành quân khắc nghiệt. Anh bước tới, đôi ủng da nện xuống nền đất nghe khô khốc, sắc mặt lạnh đến mức có thể đóng băng không khí xung quanh. Nhìn thấy đại bàng của quân khu xuất hiện, nhóm lính trẻ vội vã chào theo quân lễ rồi nhanh chóng tản ra.
Hoắc Kình đứng chắn trước mặt Tô Nhuyễn, bóng người cao lớn của anh bao phủ hoàn toàn lấy cô. Anh không nói gì, nhưng đôi bàn tay đang siết chặt lại tiết lộ sự mất bình tĩnh. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc nút áo sơ mi trên cùng của cô, cảm thấy nó vẫn còn quá lỏng lẻo khi để lộ ra một mảng da cổ trắng ngần. Sự chiếm hữu trong anh trỗi dậy mãnh liệt, anh không muốn bất kỳ ai khác nhìn thấy sự dịu dàng này, càng không muốn họ tưởng tượng về những gì ẩn giấu sau vẻ ngoài đoan trang kia.
Tô Nhuyễn tinh ý nhận ra sự thay đổi trong thái độ của chồng. Cô không hề sợ hãi mà còn tiến lại gần hơn, bàn tay nhỏ bé chạm nhẹ vào cánh tay rắn chắc của anh, giọng nói mềm mại vang lên hỏi anh có phải đã làm việc quá mệt mỏi không. Hoắc Kình hít một hơi thật sâu, mùi hương quen thuộc từ người cô khiến cơn giận của anh dịu đi đôi chút nhưng lòng ghen tuông thì vẫn âm ỉ. Anh nắm lấy tay cô, kéo cô đi thẳng về phía căn hộ, bỏ lại sau lưng những ánh mắt tò mò.
Vừa vào đến nhà, anh liền ép cô sát vào cánh cửa, hơi thở dồn dập phả lên đỉnh đầu cô. Anh gằn giọng hỏi cô tại sao lại cười nói với bọn họ như vậy, rằng cô có biết mình đã là vợ lính hay không. Tô Nhuyễn ngước đôi mắt ngây thơ lên nhìn anh, môi mím nhẹ như thể bị oan ức, nhưng đôi tay cô lại âm thầm luồn vào thắt lưng quân đội của anh, khẽ khàng trêu đùa. Sự đối lập giữa vẻ mặt nghiêm túc và hành động phía dưới của cô khiến Hoắc Kình sững sờ, cảm giác như mình đang bị cô giáo này dẫn dắt vào một trò chơi mà anh chắc chắn sẽ là kẻ thua cuộc.