Trở về từ công viên, không gian trong căn biệt thự bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Lâm không nói lời nào, anh lôi Nguyệt xộc thẳng lên phòng ngủ, ném cô xuống giường. Sự im lặng của anh giống như mặt biển lặng sóng trước khi một cơn bão khốc liệt ập đến.
Nguyệt run rẩy co mình vào góc giường, chiếc váy trắng tinh khôi ban nãy giờ đã nhăn nhúm, lấm lem. Cô sợ hãi nhìn Lâm đang thong thả mở một chiếc hộp gỗ đen tuyền đặt trên bàn làm việc — thứ mà anh vừa mang về chiều nay.
"Lâm... cháu định làm gì?"
Lâm không trả lời. Anh lôi ra một chiếc máy xăm cầm tay nhỏ gọn, tiếng động cơ của nó kêu "rè rè" đều đặn, nghe như tiếng mài dao của một kẻ đồ tể đang chuẩn bị hành hình. Anh chậm rãi đeo găng tay đen, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua làn da trắng ngần của Nguyệt.
"Cô không ngoan, Nguyệt ạ." – Lâm trầm giọng, tiếng máy xăm vẫn vang lên đều đặn – "Cô dùng ánh mắt đó để giao tiếp với kẻ khác, cô dùng cơ thể mà cháu nâng niu để hy vọng vào một sự cứu rỗi hão huyền. Cháu nhận ra, chỉ xích chân thôi là chưa đủ."
Lâm tiến lại gần, bóp chặt lấy cổ chân Nguyệt, kéo mạnh cô về phía mình.
"Cháu sẽ để lại một thứ trên người cô. Để mỗi khi cô soi gương, mỗi khi cô định trốn chạy, cô sẽ nhớ ra mình thuộc về ai."
Nguyệt kinh hoàng vùng vẫy: "Không! Lâm, cháu không được làm thế! Đừng mà!"
Nhưng sức lực của cô sao thoát khỏi vòng tay của kẻ đã luyện tập thể hình gắt gao suốt nhiều năm. Lâm đè nghiến cô xuống, dùng một chiếc đai da cố định đùi cô lại. Anh không muốn cô bị thương vì những cử động vô ý khi kim đâm vào da thịt.
Anh chọn vị trí ngay vùng da nhạy cảm phía trên xương hông, nơi mà chỉ cần mặc một chiếc váy hơi trễ là có thể hoàn toàn che giấu, nhưng lại là nơi riêng tư nhất.
"Nhói một chút thôi. Cô hãy cảm nhận nó đi... nỗi đau này sẽ biến thành sự gắn kết vĩnh viễn."
Mũi kim bắt đầu đi xuống. Nguyệt rú lên một tiếng rồi cắn chặt vào gối. Cảm giác đau rát, tê dại lan tỏa khắp vùng bụng dưới. Lâm làm việc vô cùng tỉ mẩn, giống như một nghệ nhân đang khắc họa lên một khối ngọc quý. Mỗi đường kim đi qua đều mang theo sự cuồng nhiệt và hận thù của anh.
Sau hơn một tiếng đồng hồ tra tấn về tinh thần và thể xác, Lâm dừng lại. Anh lau đi những giọt máu li ti và nước mô, rồi dùng cồn vệ sinh sạch sẽ. Trên làn da trắng như tuyết của Nguyệt giờ đây xuất hiện một hàng chữ nhỏ bằng tiếng Latinh theo lối viết bay bướm: "Semper Meus" (Vĩnh viễn là của tôi). Ngay bên dưới là một đóa hoa hồng đen nhỏ xíu đang rớm máu.
Cơn đau khiến Nguyệt lịm đi, nhưng Lâm không để cô ngủ. Anh thô bạo dùng nụ hôn đánh thức cô dậy, ép cô phải nhìn vào gương để thấy dấu ấn ấy.
"Thấy không? Giờ thì cô có chạy đến chân trời góc bể, người ta cũng biết cô là người phụ nữ của Lâm này."
Ánh mắt Lâm nhìn vào hình xăm đỏ hửng trên cơ thể Nguyệt bỗng chốc chuyển từ lạnh lùng sang dục vọng điên cuồng. Dấu ấn ấy như một chất kích thích cực mạnh thổi bùng bản năng của anh. Lâm không đợi hình xăm dịu đi, anh thô bạo tách hai chân cô ra, bắt đầu một cuộc chiếm đoạt đầy cuồng nhiệt ngay khi vết thương còn đang nhức nhối.
Mỗi cú thúc của anh khiến hình xăm ấy rung động, giống như đóa hoa hồng đang thực sự nở rộ trên da thịt cô. Nguyệt vừa đau đớn vì vết xăm, vừa tê dại vì sự xâm nhập mãnh liệt. Sự kết hợp giữa nỗi đau thể xác và khoái lạc cảm quan khiến đầu óc cô quay cuồng, không còn phân biệt được đâu là hận, đâu là yêu.
"Nói đi! Cô là của ai?" – Lâm gầm lên, hơi thở nồng nặc mùi dục vọng.
"Của... của Lâm... em là của anh..." – Nguyệt mê sảng, trong cơn đau cực hạn, cô đã vô thức thay đổi cách xưng hô theo cách mà anh luôn khao khát.
Lâm thỏa mãn vô cùng, anh siết chặt lấy cô, trút hết mọi tinh túy vào sâu bên trong như muốn hòa làm một với dấu ấn mà mình vừa tạo ra. Đêm đó, trong căn phòng nồng mùi mực xăm và mùi tình ái, Nguyệt nhận ra mình đã thực sự bị "đóng dấu". Cô không còn là một cá thể độc lập nữa, cô đã trở thành một phần thuộc sở hữu vĩnh viễn của đứa cháu trai ác ma này.