MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Khu Tình ÁiChương 3

Cấm Khu Tình Ái

Chương 3

849 từ · ~5 phút đọc

Cả đêm hôm ấy Nguyệt không ngủ được. Tiếng nước chảy trong phòng tắm và câu nói lấp lửng của Lâm cứ vang vọng trong đầu cô. Cô tự trấn an mình rằng đó chỉ là sự nhạy cảm thái quá, rằng đứa trẻ cô nuôi nấng bấy lâu nay chỉ đang thể hiện sự thân thiết sau nhiều năm xa cách.

Sáng hôm sau, Nguyệt dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Khi cô đang loay hoay với chảo trứng ốp la, một hơi nóng từ phía sau bất chợt ập đến.

"Thơm quá, lâu rồi cháu mới lại được ăn đồ cô nấu."

Lâm xuất hiện, nhưng anh không mặc áo. Anh chỉ diện độc một chiếc quần nỉ xám dài, để lộ khuôn ngực rộng, cơ bụng săn chắc với những thớ cơ rõ rệt và đường rãnh nhân ngư kéo dài lấp ló sau cạp quần. Những giọt nước còn vương trên tóc anh nhỏ xuống, lăn dài qua làn da màu đồng khỏe khoắn.

Nguyệt lúng túng quay đi, bàn tay cầm xẻng nấu ăn hơi run: "Lâm... sao cháu không mặc áo vào? Sẽ cảm lạnh đấy."

Lâm không lùi lại, trái lại anh còn tiến gần hơn, vươn cánh tay dài qua người cô để lấy hũ tiêu trên kệ. Hành động này khiến lồng ngực trần của anh gần như dán sát vào lưng Nguyệt. Cô cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ da thịt anh, một mùi hương nam tính đầy khiêu khích.

"Trong nhà nóng mà cô, hay là... cô thấy không tự nhiên?" - Lâm trầm giọng, đuôi mắt hơi nhếch lên đầy ẩn ý.

"Không... không có gì. Cháu ra bàn ngồi đi." - Nguyệt hối hả múc trứng ra đĩa, cố gắng giữ khoảng cách.

Buổi tối, kế hoạch của Lâm mới thực sự bắt đầu. Khi Nguyệt đang ngồi ở sofa đọc tài liệu, Lâm bước ra từ phòng ngủ với vẻ mặt hơi nhăn nhó. Anh cầm theo một tuýp thuốc mỡ.

"Cô Nguyệt, vai cháu bị đau quá, hình như lúc nãy dọn đồ bị trật khớp. Cô bôi thuốc giúp cháu một chút được không? Cháu không với tới phía sau lưng."

Nguyệt không chút nghi ngờ, đặt cuốn sách xuống: "Lại đây cô xem nào, đã bảo là để đó lát cô phụ mà cứ ham làm một mình."

Lâm ngồi bệt xuống sàn, ngay dưới chân Nguyệt, đưa lưng về phía cô. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách, bờ lưng của người đàn ông 20 tuổi hiện lên như một tác phẩm điêu khắc, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống.

Nguyệt lấy một chút thuốc, áp lòng bàn tay mềm mại lên làn da của anh. Ngay khoảnh khắc đó, cô thấy cơ thể Lâm cứng đờ lại.

"Đau lắm sao?" - Cô lo lắng hỏi.

"Không... chỉ là tay cô mềm quá." - Giọng Lâm khản đặc.

Nguyệt bắt đầu xoa nhẹ. Những vòng tròn nhỏ trên da thịt khiến cô dần nhận ra sự khác biệt. Đứa bé ngày xưa thường để cô ôm vào lòng nay đã có bờ vai rộng lớn đến mức hai bàn tay cô không bao phủ hết. Khi cô miết nhẹ qua vùng cơ bả vai, Lâm bất chợt phát ra một tiếng rên nhẹ trong cổ họng.

Âm thanh đó không giống như tiếng đau đớn, nó mang theo một sự thỏa mãn đầy dục vọng.

Nguyệt đỏ mặt, định rút tay lại thì Lâm bất thình lình xoay người lại. Anh nắm chặt lấy cổ tay cô, ép cô phải đối diện với ánh mắt sâu hoắm như vực thẳm của mình.

"Cô Nguyệt, cô có biết là... mười năm qua cháu đã mơ về cảm giác này bao nhiêu lần không?"

"Lâm... cháu đang nói gì vậy? Cô chỉ đang bôi thuốc..." - Nguyệt lúng túng, nhịp tim bắt đầu mất kiểm soát.

Lâm không buông tay, anh dùng lực kéo nhẹ khiến Nguyệt đổ người về phía trước, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet. Anh nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của cô, ngón tay cái vuốt ve mu bàn tay cô một cách chậm rãi, đầy ma lực.

"Cháu không cần thuốc. Cháu cần cô."

Không khí trong phòng khách bỗng chốc trở nên đặc quánh. Ánh đèn mờ ảo như cổ súy cho sự liều lĩnh của kẻ săn mồi. Đúng lúc Nguyệt định lên tiếng quở trách để thoát khỏi sự mê hoặc này, thì Lâm lại đột ngột buông tay, nở một nụ cười nửa miệng rồi đứng dậy.

"Đùa cô chút thôi, cháu hết đau rồi. Cô ngủ sớm đi."

Anh quay lưng đi thẳng vào phòng, để lại Nguyệt ngồi đó với trái tim đập liên hồi và hơi ấm của anh vẫn còn ám ảnh trên những đầu ngón tay. Cô không biết rằng, phía sau cánh cửa phòng đối diện, Lâm đang đứng tựa lưng vào cửa, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, kìm nén khao khát muốn nhào tới và nuốt chửng người phụ nữ ấy ngay lập tức.

Màn kịch "cháu ngoan" của anh, sắp hạ màn rồi.