MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Khu Tình ÁiChương 4

Cấm Khu Tình Ái

Chương 4

805 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Nguyệt thức dậy với quầng thâm dưới mắt. Điều đầu tiên cô làm là chạy đến trước gương. Vết đỏ trên cổ đã chuyển sang màu tím nhạt, nổi bật trên làn da trắng ngần như một lời cáo buộc tội lỗi. Cô vội vã dùng kem che khuyết điểm rồi quấn thêm một chiếc khăn lụa mỏng, dù thời tiết bắt đầu oi bức.

Suốt bữa sáng, không khí im lặng đến đáng sợ. Lâm vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, anh tao nhã cắt miếng bánh mì, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn chiếc khăn trên cổ Nguyệt với nụ cười nửa miệng đầy đắc ý.

“Cô thấy nóng không? Sao lại quấn khăn kín thế?” - Lâm thản nhiên hỏi, giọng nói đầy vẻ quan tâm giả tạo.

Nguyệt né tránh ánh mắt anh: “Cô… cô hơi đau họng thôi. Cháu ăn nhanh đi rồi còn đến trường.”

“Hôm nay cháu không có tiết. Cháu sẽ ở nhà… chăm sóc cô.” - Chữ “chăm sóc” được anh nhấn mạnh, khiến sống lưng Nguyệt lạnh toát.

Cả ngày hôm đó, Nguyệt cố tình giam mình trong phòng làm việc để tránh mặt Lâm. Nhưng cô càng trốn chạy, Lâm càng tìm cách hiện hữu. Khi thì anh mang vào một ly sữa ấm, khi thì là đĩa trái cây gọt sẵn. Mỗi lần vào phòng, anh không bao giờ gõ cửa, và ánh mắt luôn dừng lại rất lâu trên cơ thể cô trước khi rời đi.

Đêm xuống, một cơn giông bất chợt kéo đến. Tiếng sấm rền vang khiến Nguyệt giật mình tỉnh giấc. Giữa những tia chớp sáng lòa, cô kinh hoàng nhận ra một bóng người đang đứng lặng lẽ bên cạnh giường mình.

“Lâm? Cháu làm gì ở đây?” - Nguyệt bật dậy, kéo chăn che kín người.

Lâm không trả lời ngay. Anh chậm rãi ngồi xuống mép giường, sức nặng của cơ thể anh khiến tấm nệm lún xuống. Trong bóng tối, đôi mắt anh sáng quắc như một con thú săn đêm.

“Cháu không ngủ được. Tiếng sấm làm cháu nhớ lại ngày xưa… ngày mà cô đón cháu về trong cơn mưa.” - Giọng anh thấp xuống, mang chút vẻ đáng thương nhưng đầy ma mị.

Nguyệt mủi lòng, sự cảnh giác hơi hạ xuống: “Ngoan, cháu lớn rồi mà. Về phòng ngủ đi, chỉ là sấm thôi.”

“Cháu không đi.” - Lâm đột ngột ngả người tới, vòng tay ôm lấy eo Nguyệt qua lớp chăn mỏng. Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa nhài quen thuộc. - “Cháu lạnh lắm, cô Nguyệt. Cho cháu ngủ lại đây một đêm thôi… giống như lúc nhỏ được không?”

Sự đụng chạm thân mật khiến toàn thân Nguyệt cứng đờ. Cô biết điều này là sai trái, nhưng hơi ấm tỏa ra từ cơ thể mạnh mẽ của Lâm lại có sức thôi thúc kỳ lạ. Khi cô định đẩy anh ra, Lâm lại siết chặt hơn, bàn tay anh bắt đầu lướt nhẹ trên eo cô, tìm kiếm kẽ hở giữa lớp áo ngủ bằng lụa.

“Lâm… không được, chúng ta đã thỏa thuận rồi…”

“Cháu không thỏa thuận gì cả.” - Lâm ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy chiếm hữu. - “Mười năm qua, cháu ngoan ngoãn là để chờ ngày này. Cô nghĩ cháu thực sự coi cô là cô sao? Có người cháu nào lại muốn hôn cô mình đến phát điên như cháu không?”

Nói rồi, anh bất ngờ tóm lấy hai cổ tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu. Lâm dùng cơ thể cao lớn của mình đè lên người Nguyệt, khiến cô hoàn toàn bị khống chế dưới thân hình vạm vỡ của anh. Chiếc áo sơ mi của Lâm bung cúc, để lộ vòm ngực săn chắc áp sát vào khuôn ngực phập phồng của cô.

“Lâm… buông cô ra…” - Tiếng kháng cự của Nguyệt nhỏ dần khi Lâm cúi xuống, hôn lên vành tai cô, rồi di chuyển dần xuống cổ, ngay đúng vị trí vết dấu mà anh đã để lại hôm qua.

“Đừng gọi cháu là Lâm nữa. Gọi tên cháu đi… gọi là ‘Anh’… hoặc là ‘Chồng’.”

Bàn tay Lâm luồn vào trong áo ngủ của Nguyệt, làn da nóng hổi của anh chạm vào vùng eo nhạy cảm, khơi dậy một luồng điện chạy dọc sống lưng cô. Nguyệt cảm thấy lý trí mình đang tan chảy dưới sự tấn công dồn dập và đầy khao khát này. Cô hổn hển, đôi mắt nhòe đi vì hơi nước và sự kích thích không thể gọi tên.

Trong căn phòng tối chỉ còn tiếng mưa gào thét bên ngoài và tiếng thở dốc đầy dục vọng của hai người. Một ranh giới vô hình đã bị xé toạc, đưa họ vào một vùng cấm địa không có lối thoát.