MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Kỵ Trong Gia TộcChương 1

Cấm Kỵ Trong Gia Tộc

Chương 1

561 từ · ~3 phút đọc

Tiếng búa gỗ vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí đặc quánh của phòng xử án số 4.

Thẩm Gia Uy ngồi trên bục cao nhất, gương mặt anh tựa như một pho tượng tạc từ đá cẩm thạch: lạnh lẽo, bất biến và uy nghiêm. Đôi mắt sau gọng kính đen sâu thẳm, không một chút gợn sóng khi anh đọc bản án cho một vụ lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy mô lớn. Đối với Gia Uy, cuộc đời này chỉ có hai màu: trắng và đen. Những kẻ bước qua ranh giới của luật pháp, dù vì lý do gì, đều phải trả giá.

"Phiên tòa kết thúc."

Gia Uy đứng dậy, tà áo choàng đen thẩm phán bay nhẹ theo từng bước chân dứt khoát của anh. Khi anh đi ngang qua hàng ghế dự thính để trở về phòng nghị án, một làn gió nhẹ từ chiếc quạt trần cũ kỹ vô tình lướt qua, mang theo một mùi hương lạ lùng.

Đó không phải mùi nước hoa xa xỉ nồng nặc của các quý bà, cũng không phải mùi hóa chất rẻ tiền. Nó là mùi hoa linh lan — thanh khiết, u buồn, nhưng ẩn chứa một sự khiêu khích thầm lặng. Gia Uy khựng lại trong tích tắc, đồng tử hơi co rút. Anh liếc nhìn về phía hàng ghế cuối cùng, nơi một bóng dáng mảnh mai trong bộ đồ lụa màu xanh rêu đang đứng dậy. Cô gái đó đeo một chiếc kính râm lớn che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ bờ môi đỏ thắm khẽ cong lên một độ cong đầy ẩn ý trước khi biến mất sau cánh cửa lớn.

Lồng ngực Gia Uy bỗng thắt lại một nhịp lạ kỳ. Một cảm giác rạo rực không tên chạy dọc sống lưng, điều mà một người vốn làm chủ lý trí như anh chưa bao giờ cho phép xảy ra.

Trở về phòng làm việc, Gia Uy nới lỏng chiếc cà vạt đang thắt chặt đến ngạt thở. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn xuống dòng người hối hả dưới nắng chiều. Trên bàn làm việc của anh là xấp hồ sơ dày cộm về một băng nhóm chuyên đánh cắp các tài liệu mật, nhưng tâm trí anh lúc này chỉ lẩn quẩn một mùi hương linh lan quẩn quanh chóp mũi.

Anh mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc huy hiệu bằng bạc có hình nhành huệ tây — tấm vé vào cửa của "The Eden", câu lạc bộ dành cho những kẻ muốn rũ bỏ danh tính.

Anh vốn ghét sự mập mờ. Anh ghét những thứ không thể kiểm soát. Nhưng sự kỷ luật thái quá của ban ngày đang dần biến thành một loại áp lực trần trụi, khiến anh khao khát được chìm vào bóng tối, nơi anh không cần phải là một vị thẩm phán liêm khiết, nơi anh có thể sống thật với những bản năng đang bị giam cầm dưới lớp áo choàng đen kia.

Gia Uy miết nhẹ chiếc huy hiệu bạc, thầm nghĩ về đôi môi đỏ và mùi hương trong phòng xử án. Anh tự hỏi, liệu sau chiếc mặt nạ của đêm nay, mùi hương ấy có xuất hiện lại một lần nữa?

Đêm nay, công lý sẽ đi ngủ. Và Gia Uy sẽ đi tìm tội lỗi của chính mình.