MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Kỵ Trong Gia TộcChương 2

Cấm Kỵ Trong Gia Tộc

Chương 2

736 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn neon đỏ sẫm uốn lượn như những mạch máu chảy dọc lối vào hầm tối của "The Eden". Không gian ở đây khác biệt hoàn toàn với vẻ hào nhoáng của những câu lạc bộ đêm thông thường. Nó tĩnh lặng, nồng nặc mùi gỗ đàn hương trộn lẫn với vị chát của rượu vang lâu năm, và trên hết là sự im lặng đầy quyến rũ của những kẻ giấu mặt.

Gia Uy đứng trước tấm gương lớn trong phòng thay đồ riêng. Anh chậm rãi tháo chiếc cà vạt lụa, cởi bỏ lớp áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, thay vào đó là bộ đồ đen tuyền đơn giản nhưng ôm sát, tôn lên bờ vai rộng và cơ thể săn chắc của một người đàn ông luôn khắt khe với chính mình. Cuối cùng, anh đeo lên chiếc mặt nạ Sói Đen bằng bạc. Lớp kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt khiến anh khẽ rùng mình, một sự chuyển giao giữa vị thẩm phán nghiêm minh và một kẻ săn đêm ẩn danh.

Bước vào sảnh chính, âm nhạc lofi trầm đục bao phủ lấy thính giác. Những đôi nam nữ đang dìu nhau trong bóng tối, tay họ lướt trên eo nhau, hơi thở nóng hổi phả vào cổ, nhưng tuyệt nhiên không ai thốt lên một cái tên nào.

Gia Uy ngồi xuống quầy bar, nhấp một ngụm rượu mạnh. Ánh mắt anh vô thức quét qua đám đông cho đến khi khựng lại ở góc khuất phía sau cây đàn dương cầm.

Vẫn là mùi hương đó. Mùi hoa linh lan mong manh nhưng bướng bỉnh len lỏi qua làn khói thuốc mờ ảo.

Một người phụ nữ đang ngồi đó, chiếc mặt nạ Hồ Ly Trắng che khuất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ chiếc cằm thanh tú và bờ môi đỏ thắm — chính là bờ môi đã khiến anh xao nhãng ngay giữa phiên tòa ban sáng. Cô diện chiếc váy lụa mỏng manh đến mức dường như chỉ cần một làn gió nhẹ cũng có thể thổi bay, để lộ tấm lưng trần trắng ngần dưới ánh đèn mờ.

Như cảm nhận được ánh nhìn thiêu đốt của anh, cô xoay nhẹ ly rượu, đôi mắt ẩn sau mặt nạ khẽ liếc về phía Gia Uy. Cô không tránh né, ngược lại còn nâng ly như một lời mời gọi đầy thách thức.

Gia Uy đứng dậy, từng bước chân của anh nặng nề và đầy áp lực. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại vài phân, anh có thể nghe thấy nhịp thở nhẹ nhàng của cô.

"Sói cô độc thường không thích những nơi đông đúc thế này," giọng cô trầm thấp, trong trẻo như tiếng chuông gió, nhưng lại mang theo sự trêu đùa đầy nguy hiểm.

Gia Uy không đáp, anh đưa tay ra, những ngón tay dài và hơi thô ráp của anh chạm nhẹ vào mu bàn tay mềm mại của cô trên mặt bàn gỗ. Một luồng điện xẹt qua, khiến cả hai cùng khựng lại. Sự va chạm da thịt này, trong bóng tối che đậy của mặt nạ, mang lại một cảm giác khao khát trần trụi mà anh chưa từng nếm trải.

"Ở đây không có thẩm phán, cũng không có bị cáo," cô thì thầm, nghiêng đầu sát vào tai anh, để mái tóc thơm mùi linh lan lướt qua gò má anh. "Chỉ có kẻ muốn săn và kẻ muốn được săn. Anh thuộc loại nào?"

Gia Uy siết nhẹ lấy cổ tay cô, kéo cô sát lại gần mình hơn. Anh có thể cảm nhận được sức nóng từ cơ thể cô tỏa ra, một sự cám dỗ mà lý trí của anh đang gào thét đòi đầu hàng. Trong khoảnh khắc đó, vị thẩm phán liêm khiết trong anh dường như đã chết, nhường chỗ cho một người đàn ông đang khao khát được phạm tội.

"Đêm nay, tôi không muốn phán xét ai cả," Gia Uy khàn giọng, hơi thở anh vương trên môi cô. "Tôi chỉ muốn biết, đằng sau lớp lụa này, là sự thật hay là một lời nói dối ngọt ngào."

Cô mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn, rồi đặt bàn tay còn lại lên ngực trái của anh, nơi trái tim đang đập những nhịp hỗn loạn. Cuộc chơi giữa bóng tối và ánh sáng chính thức bắt đầu.