Ba ngày sau sự kiện tại tiệm phục chế tranh, sự im lặng của Khương Diệp khiến Gia Uy gần như phát điên. Cơn khát sự hiện diện của cô không còn là một cảm giác tâm lý đơn thuần, nó đã chuyển hóa thành một nỗi đau thể xác âm ỉ. Anh quyết định đặt cược một lần cuối: Nếu đêm nay cô không xuất hiện tại "The Eden", anh sẽ chính thức huy động lực lượng cảnh sát kiểm tra hành chính câu lạc bộ này – một hành động tự sát đối với danh tiếng của chính anh.
Mười một giờ đêm. "The Eden" hôm nay tổ chức một buổi trình diễn opera mặt nạ. Không gian chìm trong ánh đèn tím sẫm và mùi hương trầm hương cay nồng.
Gia Uy đứng ở góc tối của sảnh khấu, chiếc mặt nạ Sói Đen dường như hòa làm một với khuôn mặt u tối của anh. Khi tiếng cao trào của bản nhạc vang lên, một bàn tay nhỏ nhắn, lạnh lẽo bất ngờ nắm lấy vạt áo anh, kéo mạnh vào phía sau bức rèm nhung đỏ rực ngăn cách giữa sân khấu và hậu trường.
"Anh điên rồi sao?" Giọng cô thầm thì, gấp gáp và đầy lo sợ.
Gia Uy không trả lời bằng lời. Ngay khi cảm nhận được mùi hương linh lan quen thuộc, anh xoay người, ép cô vào vách tường gỗ. Trong không gian chật hẹp và tối tăm đằng sau bức rèm, hơi thở của họ quấn lấy nhau như những sợi tơ vò.
"Cô dám lẩn trốn tôi?" Gia Uy khàn giọng, đôi bàn tay anh siết chặt lấy bả vai cô, áp lực mạnh mẽ khiến Khương Diệp khẽ rên lên.
"Tôi không trốn, tôi chỉ đang bảo vệ anh!" Khương Diệp ngước nhìn anh, đôi mắt sau mặt nạ Hồ Ly Trắng lấp lánh sự dằn vặt. "Anh là thẩm phán, Gia Uy. Anh không nên bước vào tiệm tranh đó, anh không nên tìm hiểu về tôi ở ngoài đời thực!"
Gia Uy sững người. Câu nói đó chính là lời thừa nhận. Mọi nghi ngờ bấy lâu nay đã được xác nhận. Người thợ phục chế tranh hiền lành ban ngày và kẻ quyến rũ ban đêm này thực chất là một.
Sự giận dữ vì bị lừa dối và niềm khao khát bị kìm nén bấy lâu bùng nổ cùng một lúc. Gia Uy cúi xuống, không để cô nói thêm một lời nào nữa, anh chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn dữ dội, đầy tính trừng phạt.
Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn. Nó là sự giải tỏa của những ngày đêm dằn vặt, là sự va chạm của hai tâm hồn đang đứng trên bờ vực thẳm. Khương Diệp ban đầu chống cự, đôi bàn tay cô đẩy mạnh vào lồng ngực anh, nhưng trước sự tấn công mãnh liệt và đầy điêu luyện của Gia Uy, cô dần buông xuôi.
Môi anh nóng bỏng, mang theo vị đắng của rượu mạnh và vị mặn của sự tuyệt vọng. Khương Diệp vòng tay qua cổ anh, kéo anh sát vào mình, đáp lại nụ hôn bằng tất cả sự cuồng nhiệt bị giấu kín. Sau bức rèm nhung, tiếng nhạc opera vẫn vang dội át đi tiếng thở dốc dồn dập của cả hai.
Bàn tay Gia Uy trượt xuống, luồn vào dưới lớp áo choàng mỏng của cô, chạm vào làn da trần nóng rực dọc sống lưng. Sự rùng mình của bản năng khiến anh càng thêm mê đắm. Trong khoảnh khắc này, anh không quan tâm cô là tội phạm hay là ai đi chăng nữa. Anh chỉ biết mình cần người phụ nữ này hơn cả không khí để thở.
"Dừng lại... Gia Uy..." Khương Diệp dứt ra trong hơi thở đứt quãng, trán cô tựa vào ngực anh. "Chúng ta đang tự hủy hoại mình. Nếu ai đó thấy..."
"Tôi không quan tâm," Gia Uy vùi mặt vào tóc cô, giọng nói lạc đi. "Nếu đây là tội lỗi, tôi sẽ là người tự tuyên án cho chính mình."
Phía sau bức rèm, bóng dáng của hai kẻ đeo mặt nạ quấn quýt lấy nhau, một sự giao thỏa giữa công lý và tội lỗi, tạo nên một cảnh tượng gợi cảm đến nghẹt thở. Họ biết, sau nụ hôn vội vã này, trò chơi sẽ không còn là sự mập mờ nữa, mà là một cuộc chiến sống còn giữa con tim và lý trí.