Khương Diệp hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải giữ lấy sự bình thản của một người thợ phục chế tầm thường. Cô không ngẩng đầu ngay, mà từ tốn đặt cây cọ xuống khay, dùng một chiếc khăn ẩm lau sạch những vệt màu bám trên ngón tay. Mọi cử động đều chậm rãi, như cách cô vẫn thường đối phó với những món đồ cổ dễ vỡ.
"Đó là mùi tinh dầu nhựa thông và hoa khô," cô ngẩng đầu lên, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộm nhìn thẳng vào Gia Uy, nhưng đã được che phủ bởi một tầng sương mờ đục, vô hồn. "Ở đây không có hoa tươi, thưa ông."
Gia Uy nheo mắt. Khoảng cách giữa họ chỉ là một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nhưng anh cảm thấy như đang đứng trước một bức tường thành kiên cố. Người phụ nữ này có vóc dáng tương đồng lạ kỳ với "Hồ Ly", nhưng thần thái lại hoàn toàn trái ngược. Một bên là ngọn lửa thiêu đốt giữa màn đêm, một bên là mặt hồ phẳng lặng đến tẻ nhạt.
Sự nghi ngờ của anh không mất đi, nó chỉ chuyển sang một trạng thái cảnh giác cao độ hơn.
"Tôi nghe nói thợ phục chế thường có đôi mắt rất tinh tường," Gia Uy đẩy khung ảnh gỗ về phía cô, ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp điệu đều đặn, đầy áp lực. "Cô có thể nhìn thấy những thứ mà người thường không thấy được chứ?"
Khương Diệp đón lấy khung ảnh, những đầu ngón tay cô vô tình chạm vào mu bàn tay anh. Một cảm giác tê dại như luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cô suýt nữa thì run rẩy. Cô biết anh đang thử thách mình.
"Tôi chỉ nhìn thấy những gì khách hàng muốn tôi nhìn thấy," cô đáp, giọng nói khàn khàn vì cố tình thay đổi âm vực. "Khung ảnh này bị mọt ăn từ bên trong, thưa ông. Vẻ ngoài trông vẫn chắc chắn, nhưng thực chất lõi gỗ đã mục ruỗng hết rồi. Muốn sửa, phải đục bỏ hết phần hỏng đi."
Gia Uy im lặng, ánh mắt anh dừng lại ở đôi môi cô. Dù không tô son đỏ rực như đêm ở Eden, nhưng hình dáng đôi môi ấy — đầy đặn và có chút bướng bỉnh — vẫn khiến anh thấy rạo rực một cách vô lý. Sự khao khát ban năng trỗi dậy, thúc giục anh đưa tay ra tháo bỏ chiếc kính kia để kiểm chứng sự thật.
Nhưng anh là một thẩm phán. Anh không thể hành động dựa trên cảm xúc mơ hồ mà không có bằng chứng.
"Tôi sẽ để khung ảnh ở đây," Gia Uy lùi lại một bước, lấy ra một tấm danh thiếp chỉ ghi tên và số điện thoại cá nhân, đặt lên bàn. "Khi nào xong, hãy gọi cho tôi. Tôi thích sự chính xác và trung thực."
Khương Diệp nhìn tấm danh thiếp. Tên của anh — Thẩm Gia Uy — in nổi trên giấy mỹ thuật cao cấp. Cái tên ấy như một sức nặng đè lên lồng ngực cô. Khi tiếng chuông gió ngoài cửa vang lên báo hiệu anh đã rời đi, cô mới dám buông lỏng cơ thể, ngồi sụp xuống ghế, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Anh đã bắt đầu đánh hơi được cô.
Tối hôm đó, Khương Diệp không đến Eden theo đúng lịch trình. Cô đứng trên ban công căn hộ cũ, nhìn xuống dòng xe cộ phía dưới, trong lòng dấy lên một sự dằn vặt mãnh liệt. Cô yêu cảm giác được anh ôm trong bóng tối, nhưng cô sợ ánh sáng từ đôi mắt anh ở thực tại.
Ở phía bên kia thành phố, Gia Uy đứng tại quầy bar của Eden, ly rượu mạnh trên tay anh đã tan hết đá nhưng anh vẫn chưa uống một ngụm nào. Ánh mắt anh dán chặt vào lối vào, chờ đợi một bóng dáng Hồ Ly trắng. Kim đồng hồ đã điểm mười hai giờ, nhưng cô không xuất hiện.
Sự trống vắng này khiến cơn khát trong anh trở nên điên cuồng hơn. Anh nhận ra mình không chỉ nghiện cơ thể cô, mà còn nghiện cái trò chơi trốn tìm đầy tội lỗi này.
"Cô đang sợ tôi, hay đang chơi đùa với tôi?" Gia Uy lẩm bẩm, bàn tay siết chặt lấy chiếc mặt nạ Sói Đen.
Sự biến mất của Khương Diệp trong đêm nay không làm anh nản lòng, nó chỉ càng khẳng định một điều: Người phụ nữ ở tiệm tranh kia và người phụ nữ ở đây chắc chắn có một sợi dây liên kết. Và anh sẽ dùng mọi quân cờ mình có trong tay để lôi cô ra khỏi bóng tối, dù bản án sau đó có thể khiến cả hai cùng rơi xuống vực thẳm.