897 từ
Sảnh tiệc của khách sạn White Palace sáng rực ánh đèn pha lê, nhưng đối với Thanh Vy, đó chỉ là một màu trắng xóa vô cảm. Cô đứng giữa vòng vây của những lời chúc tụng xã giao, nụ cười trên môi gượng gạo như chiếc kẹp tóc đính hoa sứ, cố định nhưng vô hồn. Hôm nay là buổi đính hôn của cô và Lãnh Phong.
Đáng lẽ, người đứng cạnh cô phải là Lãnh Kiên.
Mối hôn ước cổ xưa, ràng buộc bởi lợi ích gia tộc, vốn được định sẵn cho trưởng nam Lãnh Kiên và trưởng nữ Thanh Vy. Nhưng chỉ hai tuần trước, một quyết định đột ngột từ gia đình họ Lãnh đã thay đổi tất cả. Lãnh Kiên, vì lý do mập mờ được gọi là "không phù hợp với vai trò người kế vị", đã bị gạt ra. Người thay thế là Lãnh Phong, em trai anh, một người sôi nổi, dễ giao tiếp, nhưng ánh mắt quá mức hời hợt.
“Em yêu, em đẹp quá,” Lãnh Phong thì thầm, siết nhẹ bàn tay cô. Bàn tay của anh ta ấm áp, nhưng không truyền tới Vy chút cảm giác an toàn nào. Phong hoàn toàn hài lòng với vai trò mới.
Thanh Vy khẽ gật đầu, đưa mắt tìm kiếm. Cô không mong anh đến. Thậm chí, cô đã tự thuyết phục mình rằng việc anh vắng mặt là điều tốt nhất cho cả hai. Sự cấm kỵ, nếu có, phải được chôn vùi ngay từ khi bắt đầu.
Nhưng rồi, cánh cửa lớn cuối sảnh tiệc nhẹ nhàng mở ra.
Giữa đám đông xa hoa, một bóng hình cao lớn, cô độc lọt vào tầm mắt Thanh Vy. Lãnh Kiên bước vào. Anh không mặc tuxedo như mọi người, mà chỉ là một bộ vest đen được cắt may tinh xảo, không một nếp nhăn. Ánh đèn pha lê không thể xuyên thấu được sự lạnh lẽo trong ánh mắt anh.
Không cần lời mời, không cần ai chào đón, Kiên đi thẳng vào phòng tiệc, mang theo một luồng khí lạnh lẽo khiến cả không gian như ngưng lại.
“Anh Kiên!” Lãnh Phong buông tay Vy, vội vã tiến tới với nụ cười rạng rỡ. “Em không ngờ anh lại đến! Em nghĩ anh phải đang ở...”
Kiên không đáp lại, chỉ đưa ánh mắt sắc bén, gần như tàn nhẫn, nhìn thẳng qua vai Lãnh Phong, tìm kiếm Thanh Vy.
Thanh Vy cảm thấy chân mình như bị đóng băng xuống sàn nhà đá cẩm thạch. Ánh mắt đó. Nó không phải là ánh mắt của người anh trai đến chúc phúc, cũng không phải ánh mắt của kẻ thua cuộc. Nó là ánh mắt của một người nắm giữ bí mật giữa hai người họ, một bí mật chưa kịp định hình đã bị xé toang.
Anh bước qua Lãnh Phong, đến trước mặt cô. Khoảng cách giữa họ chưa đầy một bước chân, nhưng dường như là cả một vực thẳm.
“Xin chúc mừng, Thanh Vy,” giọng Kiên trầm, khô khốc. Anh đưa ra một hộp nhung nhỏ. “Đây là quà mừng. Hy vọng em sẽ thích.”
Hộp quà không phải là vấn đề. Vấn đề là ánh mắt anh dán chặt vào chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay Vy – chiếc nhẫn mà Kiên đã từng được chỉ định mua cho cô.
“Cảm ơn anh, Lãnh Kiên,” Thanh Vy đáp lại, giọng cô cũng lạnh lùng không kém. Cô giữ nguyên khoảng cách.
Kiên không nhìn chiếc hộp. Anh chỉ nhìn vào mắt cô, và sau đó, ánh mắt anh trượt xuống ngón tay đang mang chiếc nhẫn của em trai anh. Một cái siết tay vô hình, một sự chiếm hữu im lặng.
“Chiếc nhẫn này… hợp với em,” Kiên nói. Lời khen nghe như một lời tuyên chiến. “Nhưng màu bạc này… luôn lạnh lẽo.”
Vy cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Màu bạc của chiếc nhẫn là ý tưởng của Kiên, anh từng nói nó tượng trưng cho sự thuần khiết và kiên định. Giờ đây, anh lại dùng chính ý tưởng của mình để đâm cô một nhát.
Kiên không chờ đợi phản ứng. Anh nghiêng đầu một chút, một động tác lịch thiệp cuối cùng, rồi xoay người bỏ đi nhanh chóng như lúc anh đến.
Khi cánh cửa sảnh tiệc đóng lại, trả lại sự yên tĩnh giả tạo, Thanh Vy vẫn đứng đó, cố gắng hít thở. Hộp quà của Kiên nằm trong tay cô, lạnh ngắt.
Cô biết, sự tráo đổi hôn ước này không hề mang lại sự giải thoát. Trái lại, nó đã tạo ra một mối liên hệ cấm kỵ và căng thẳng hơn gấp bội. Lãnh Kiên đã không rời đi. Anh chỉ chuyển từ vị trí người yêu tiềm năng thành bóng ma ám ảnh không thể chạm tới.
Lãnh Phong trở lại, vô tư khoác tay cô: “Anh ấy đúng là kỳ cục. Thôi kệ đi, em yêu. Chúng ta uống mừng nào!”
Thanh Vy mỉm cười, nụ cười giả tạo đã trở lại. Cô nén sự bối rối, và cả một cảm xúc mạnh mẽ vừa chợt dấy lên: sự khao khát. Khao khát một ánh mắt thấu hiểu, một cái chạm tay kiên định – những thứ đã bị đánh cắp khỏi cô, và giờ thuộc về một người không thể với tới.
Cô biết, từ giây phút này, mọi thứ sẽ trở nên khó khăn.