MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Kỵ Với Người Đã Có Hôn ƯớcChương 2

Cấm Kỵ Với Người Đã Có Hôn Ước

Chương 2

1,052 từ

Hai ngày sau buổi đính hôn, Thanh Vy quay trở lại công việc tại Tập đoàn Vy Đình. Cô giữ chức Giám đốc Chiến lược, và hiện đang chịu trách nhiệm chính cho dự án liên minh mới với Tập đoàn Lãnh Thị – dự án mà hôn ước của cô và Lãnh Phong đã củng cố.

Vừa bước vào phòng họp dành cho dự án, Thanh Vy cảm thấy như bị tạt một gáo nước lạnh.

Ngồi ở ghế chủ tọa, trước những tấm bản đồ quy hoạch lớn và các báo cáo tài chính dày cộp, là Lãnh Kiên. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh đậm, tay áo xắn gọn gàng để lộ cổ tay mạnh mẽ, hoàn toàn không có vẻ gì là một người vừa bị tước quyền thừa kế. Anh trông như thể anh luôn thuộc về vị trí này.

Cô hít sâu. Giờ cô hiểu tại sao anh lại xuất hiện ở buổi đính hôn. Anh không đến để chúc phúc. Anh đến để tuyên bố vị trí mới của mình: Người đứng sau bức màn, người mà cô vẫn phải đối mặt mỗi ngày.

“Xin chào, Thanh Vy,” Lãnh Kiên ngước lên, giọng nói đều đều, không một chút ấm áp nào so với hai ngày trước. “Tôi chờ cô.”

Ánh mắt anh lần nữa lướt qua ngón tay cô, nơi chiếc nhẫn của Lãnh Phong đang lấp lánh dưới ánh đèn. Nó giống như một dấu ấn, một lời nhắc nhở vĩnh viễn về ranh giới giữa họ.

“Lãnh Kiên,” Thanh Vy đáp lại bằng danh xưng đầy đủ, duy trì sự chuyên nghiệp tối đa. “Tôi tưởng Lãnh Phong sẽ là đại diện chính thức cho dự án này?”

Kiên nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. “Phong chỉ giỏi xuất hiện trước ống kính. Còn dự án này… cần sự chính xác. Tôi là người giám sát kỹ thuật, và cô biết đấy, tôi không thể để ai làm hỏng thiết kế của mình.”

Ngôn từ của anh luôn mang tính hai mặt. Anh nói về thiết kế, nhưng cô biết anh đang nói về chính số phận của cô, về cuộc đời mà đáng lẽ họ đã cùng nhau xây dựng.

Thanh Vy cố gắng phớt lờ sự căng thẳng đang bao trùm phòng họp. Cô đặt tập tài liệu xuống, hơi mạnh tay hơn mức cần thiết.

“Vậy thì tốt thôi,” cô nói, kéo ghế ngồi đối diện anh. “Chúng ta hãy bắt đầu. Tôi muốn xem lại bản kế hoạch chi tiết của khu đất phía Tây.”

Trong suốt hai giờ làm việc sau đó, sự chuyên nghiệp của Lãnh Kiên là điều không thể chối cãi. Anh thông minh, sắc sảo, và phân tích mọi vấn đề một cách thấu đáo. Anh đúng là mảnh ghép còn thiếu mà Lãnh Phong không thể thay thế.

Nhưng sự căng thẳng cứ luẩn quẩn trong từng chi tiết.

Khi Kiên dùng bút chỉ vào một điểm trên bản đồ, ngón tay anh chỉ cách ngón tay cô vài milimet. Thanh Vy cảm thấy như một dòng điện chạy qua, buộc cô phải rụt tay lại nhanh chóng.

Khi Kiên yêu cầu cô nhìn vào màn hình máy tính của anh, hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ lên tóc cô. Cô phải nghiêng người ra xa một cách tế nhị, cố gắng tỏ ra không có gì.

Mỗi câu nói về công việc đều có thể bị hiểu theo hai nghĩa.

“Cô phải kiên định với mục tiêu của mình, Thanh Vy. Đừng để bị dao động vì những yếu tố bên ngoài,” Kiên nhấn mạnh từ ‘kiên định’, ánh mắt xuyên thấu cô.

Vy hiểu, anh đang ám chỉ cuộc hôn nhân chính trị của cô.

“Tôi luôn kiên định với quyết định của mình, Lãnh Kiên,” cô trả lời, nhấn mạnh vào từ ‘quyết định’, ám chỉ việc cô đã chấp nhận Lãnh Phong.

Cuối cùng, cuộc họp kết thúc. Khi mọi người ra về, chỉ còn lại hai người họ trong căn phòng rộng lớn, không khí càng thêm nặng nề.

Lãnh Kiên thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi, như thể anh đang chờ đợi điều gì đó.

Thanh Vy quyết định phá vỡ sự im lặng. “Tôi nghĩ chúng ta nên thống nhất một quy tắc làm việc, Lãnh Kiên.”

Anh ngước lên, ánh mắt đầy thách thức.

“Chỉ là công việc,” cô tiếp tục, giọng chắc chắn. “Không có chuyện cá nhân, không có chuyện quá khứ, và tuyệt đối không nhắc đến hôn ước. Anh có thể làm được chứ?”

Lãnh Kiên đặt tập tài liệu xuống bàn, tiến lại gần Thanh Vy một bước. Khoảng cách đó, trong một căn phòng trống, trở nên quá mức thân mật.

“Quy tắc tốt đấy, Thanh Vy,” anh thì thầm, giọng anh trầm hơn, gần gũi hơn. Đôi mắt anh ánh lên một vẻ gì đó hoang dại, bị kiềm chế. “Nhưng cô nghĩ sự cấm kỵ này là do chúng ta quyết định sao?”

Anh đưa tay lên, không chạm vào cô, mà chỉ chạm nhẹ vào chiếc nhẫn đính hôn của cô bằng đầu ngón tay cái.

“Món đồ này là của em trai tôi,” anh nói khẽ, gần như rít lên. “Và việc cô phải ở đây, làm việc với tôi, dưới sự chứng kiến của nó… Cô nghĩ cô có thể kiểm soát được cảm xúc? Hay là, cô đang thích thú với việc vi phạm quy tắc mà cô vừa đặt ra?”

Thanh Vy lùi lại nửa bước, cả cơ thể cô như bị đóng băng. Cô không thể phủ nhận cảm giác bồn chồn và hồi hộp kinh khủng đang chạy dọc sống lưng.

“Đừng tự phụ, Lãnh Kiên,” cô thì thầm.

Anh khẽ cười, một nụ cười không đạt tới mắt. “Cô không cần phải che giấu với tôi. Chúng ta đều biết rõ người mà đáng lẽ phải đứng ở vị trí này. Và cô càng cố đẩy tôi ra, tôi càng biết rõ sự hấp dẫn cấm kỵ đã bắt đầu.”

Nói rồi, anh rời đi, để lại Thanh Vy đứng một mình trong phòng họp lạnh lẽo, với chiếc nhẫn sáng lóa trên tay và cảm giác tội lỗi lẫn khao khát cuộn trào không thể kiểm soát.

Cô vừa bị thách thức. Và cô không chắc mình sẽ có đủ lý trí để chiến thắng trò chơi nguy hiểm này.