1,011 từ
Buổi tối hôm đó, Thanh Vy buộc phải tham dự một bữa tối thân mật tại tư gia họ Lãnh theo lời mời của bà Lãnh – mẹ của Phong và Kiên. Mục đích chính là để “thắt chặt tình thông gia” và củng cố vị thế của Lãnh Phong.
Không khí trong ngôi biệt thự rộng lớn của họ Lãnh lạnh lẽo hơn cả phòng họp. Lãnh Phong bận rộn khoe khoang những dự định tương lai mà anh ta hầu như không thể tự mình thực hiện, trong khi bà Lãnh liên tục mỉm cười tán dương cô dâu tương lai.
Lãnh Kiên, dĩ nhiên, cũng có mặt. Anh ngồi ở cuối bàn ăn dài, gần như khuất trong bóng tối, im lặng như một bức tượng đá.
Thanh Vy cố gắng giao tiếp với Lãnh Phong, nhưng ánh mắt cô cứ vô thức hướng về phía Lãnh Kiên. Bà Lãnh hầu như không nhìn con trai cả. Mọi lời nói, mọi ánh mắt quan tâm đều đổ dồn vào Lãnh Phong.
“Phong của mẹ thông minh, nhanh nhẹn, biết cách đối nhân xử thế. Con bé Vy này thật có phúc,” bà Lãnh nói, nhưng lời nói như cố tình vang vọng khắp phòng, hướng đến Kiên.
Lãnh Phong cười tự mãn. “Thì ra là vậy, thưa mẹ. Con luôn cố gắng để làm hài lòng mọi người.”
Kiên chỉ nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt anh không phản ứng, nhưng sự cứng nhắc trên khuôn mặt anh lại nói lên tất cả. Anh không hề thờ ơ; anh đang chịu đựng.
Vy chợt nhớ lại lời Kiên nói trong phòng họp: “Tôi không thể để ai làm hỏng thiết kế của mình.” Anh đã bị đẩy ra ngoài, nhưng vẫn phải cố gắng bảo vệ công sức của mình, dù phải chịu đựng sự ghẻ lạnh ngay tại nhà.
Trong một thoáng, cô cảm thấy một sự thương cảm sâu sắc. Kiên không chỉ mất đi hôn ước với cô; anh còn mất đi vị trí và sự tôn trọng trong chính gia đình anh.
Sau bữa ăn, khi Lãnh Phong đang bận rộn khoe bộ sưu tập xe hơi với bố Vy, Thanh Vy tìm cớ tránh ra ban công lộng gió.
Cô không cô đơn lâu.
Lãnh Kiên lặng lẽ bước ra. Anh dựa vào lan can sắt, nhìn về phía khu vườn được cắt tỉa hoàn hảo. Giữa ánh trăng mờ nhạt, sự cô độc của anh càng trở nên rõ nét.
“Cô không nên ở đây. Mọi người sẽ thấy,” Kiên nói, giọng anh trầm hơn vì không gian riêng tư.
“Anh nghĩ tôi sẽ sợ bị thấy ư?” Thanh Vy xoay người, đối diện với anh.
Anh khẽ lắc đầu, như thể cô là một đứa trẻ ngây thơ. “Cô nên sợ. Cô sắp trở thành dâu con chính thức của gia đình này, và đây là một nơi đầy rẫy quy tắc và luật lệ. Kể cả việc đứng nói chuyện với tôi cũng là một hành động đáng bị tra hỏi.”
“Thật không công bằng,” Vy thốt lên. “Những lời của mẹ anh ở bàn ăn… Họ không hề công bằng với anh.”
Kiên nhắm mắt lại một giây, như thể cố gắng xua đi một cơn đau. “Công bằng không phải là thứ có trong từ điển của giới thượng lưu, Thanh Vy. Đây là một cuộc giao dịch. Tôi không làm tốt vai trò, và tôi bị thay thế. Đơn giản vậy thôi.”
“Không đơn giản. Anh đang phải làm việc như một chuyên gia tư vấn trong khi em trai anh nhận lấy thành quả của anh. Anh đang phải chịu sự coi thường của chính mẹ mình.” Giọng Vy run lên vì sự bất bình.
Kiên mở mắt, nhìn thẳng vào cô. Ánh mắt anh không còn lạnh lùng, mà chứa đựng một vẻ tuyệt vọng sâu thẳm, bị che giấu kỹ lưỡng.
“Vậy cô cảm thấy thương hại tôi?” Kiên hỏi, từ ngữ anh dùng sắc nhọn như lưỡi dao. “Đây là điều khiến cô cảm thấy tốt hơn về hôn ước của mình sao? Cảm thấy mình không quá tồi tệ khi cưới Lãnh Phong?”
Thanh Vy cảm thấy tim mình bị bóp nghẹt. Anh nói đúng, nhưng sự thật đó quá đau đớn.
“Tôi không thương hại. Tôi đồng cảm,” cô đáp trả, tiến lại gần anh một bước. “Tôi hiểu cảm giác bị lợi dụng và phải mỉm cười chấp nhận sự sắp đặt.”
Kiên nhìn cô chăm chú. Anh nhận ra sự chân thành trong mắt cô.
“Sự đồng cảm đó,” anh nói, hạ giọng xuống mức thì thầm, “là thứ nguy hiểm nhất giữa chúng ta, Thanh Vy. Nó có thể dẫn đến những việc mà cả hai không thể quay đầu.”
Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào lọn tóc cô đang bay trong gió. Chỉ một cái chạm nhẹ, nhưng lại đốt cháy một cách rõ rệt.
“Tốt nhất là cô nên trở về bên vị hôn phu của mình,” Kiên nói, giọng anh đầy sự giằng xé giữa mong muốn giữ cô lại và đẩy cô ra. “Cô đã có hứa hẹn với Lãnh Phong. Đừng để lòng thương hại của cô hủy hoại tất cả.”
Thanh Vy không lùi bước. Cô đứng im, hít thở hơi thở của anh, mùi rượu vang và sự cô đơn.
“Tôi biết giới hạn của mình, Lãnh Kiên,” cô nói dối một cách trắng trợn.
“Tôi không tin cô,” anh đáp, rút tay lại, vẻ lạnh lùng quay trở lại như một lớp áo giáp. “Và tôi cũng không tin chính mình. Đi đi.”
Thanh Vy quay vào nhà, tim đập thình thịch. Cô không thể giải thích được cảm xúc phức tạp này. Nó không chỉ là sự hấp dẫn thể xác đã được Kiên cảnh báo. Đó là sự kết nối tâm hồn với một người đang đau khổ, một người đã từng là định mệnh của cô, giờ bị biến thành kẻ cấm kỵ.
Sự đồng cảm, cô nhận ra, còn nguy hiểm hơn cả khao khát. Nó bào mòn lý trí và khiến ranh giới trở nên mong manh hơn bao giờ hết.