MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCấm Kỵ Với Người Đã Có Hôn ƯớcChương 4

Cấm Kỵ Với Người Đã Có Hôn Ước

Chương 4

947 từ

Một tuần trôi qua kể từ buổi làm việc căng thẳng ở công ty và bữa tối đầy rẫy sự ghẻ lạnh của gia đình Lãnh. Thanh Vy gần như phát điên vì phải giữ khoảng cách với Lãnh Kiên trong khi anh là người duy nhất thực sự hiểu rõ công việc của cô.

Chiều hôm đó, một trận mưa rào bất ngờ đổ xuống thành phố. Thanh Vy vừa rời khỏi một cuộc họp muộn và nhận ra cô đã để quên ô trong xe. Cô đứng trú dưới mái hiên của một tòa nhà cũ, chờ tài xế đến đón.

Đúng lúc đó, một chiếc xe màu đen quen thuộc dừng lại bên lề đường. Cửa xe mở ra, và Lãnh Kiên bước xuống. Anh đang chuẩn bị đi vào tòa nhà. Anh không mang ô.

Ánh mắt họ chạm nhau xuyên qua màn mưa dày đặc.

Kiên sải bước về phía cô. Anh không hỏi han, không nói một lời xã giao, chỉ lạnh lùng đứng bên cạnh, cùng trú mưa. Sự gần gũi đột ngột trong không gian nhỏ hẹp khiến Thanh Vy cảm thấy khó thở.

“Cô nên gọi cho Phong. Anh ta có thể đến đón cô,” Kiên nói, giọng anh trầm xuống, trộn lẫn với tiếng mưa rơi nặng hạt.

Thanh Vy lắc đầu, nhìn ra ngoài đường. “Anh ấy đang có buổi tiệc golf quan trọng. Tôi không muốn làm phiền.”

Kiên im lặng. Thanh Vy biết cô không thể cứ thế mà đứng im. Sự im lặng của anh còn áp lực hơn bất kỳ lời chất vấn nào.

“Anh đang đi đâu?” cô hỏi.

“Kiểm tra thiết kế kiến trúc cho một khách hàng cá nhân,” Kiên đáp, ánh mắt vẫn hướng ra màn mưa. “Một dự án cá nhân, không liên quan đến tập đoàn.”

“Thật tốt khi anh vẫn còn những dự án cho riêng mình,” Vy nói. “Sau tất cả những chuyện đã xảy ra.”

Kiên quay sang nhìn cô, ánh mắt không thể xuyên thủng. “Cô muốn tôi nói gì? Rằng tôi đã rất tức giận? Rằng tôi thấy bất công?”

“Tôi muốn biết anh nghĩ gì,” Vy hạ giọng, chân thành. “Chúng ta có ít nhất một chút quyền được nói sự thật. Về việc hôn ước này đáng lẽ phải là của chúng ta.”

Sự thẳng thắn của cô dường như khiến Kiên bất ngờ. Anh rướn người về phía trước một chút, khiến khoảng cách giữa họ gần như bằng không.

“Tôi nghĩ đó là một sự sỉ nhục,” Kiên thô bạo nói. “Hôn ước này không phải là một món đồ chơi. Nó là sự công nhận cho vị trí của tôi, và cô là một phần của sự công nhận đó. Họ lấy đi nó, đẩy tôi ra, và bảo tôi phải làm khán giả cho em trai mình.”

Sự uất hận trong giọng nói anh là thật, và nó khiến Thanh Vy nhói đau. “Tôi đã nghĩ, anh không quan tâm.”

“Không quan tâm?” Kiên cười nhạt, một nụ cười đầy mệt mỏi. “Tôi không bày tỏ ra, Thanh Vy, không có nghĩa là tôi không quan tâm. Tôi đã chấp nhận từ bỏ, chấp nhận bị tráo đổi, vì đó là cách duy nhất để bảo vệ những gì tôi còn lại.”

Vy nhìn vào mắt anh, cố gắng đọc vị sự thật. “Vậy, anh có hối hận không?”

Câu hỏi lơ lửng trong không khí. Tiếng mưa bỗng trở nên dữ dội hơn.

Kiên không trả lời ngay. Anh nhìn xuống môi cô, và sự im lặng đó nói lên tất cả. Nó là một sự giằng xé giữa lý trí và khát khao, giữa cái "đúng" và cái "muốn".

Cuối cùng, anh thốt ra: “Tôi hối hận vì đã để cô trở thành vị hôn thê của Lãnh Phong.”

Lời nói đó như một lời thú nhận. Đó không phải là lời hối hận vì mất đi quyền lực, mà là lời hối hận vì mất đi cô.

Vừa lúc đó, một chiếc ô tô màu đen dừng lại. Tài xế của Thanh Vy đã đến. Cánh cửa mở ra, chấm dứt khoảnh khắc riêng tư ngắn ngủi của họ.

Kiên lùi lại, khôi phục lại vẻ lạnh lùng và chuyên nghiệp của mình.

“Tài xế của cô đến rồi,” anh nói, giọng anh trở lại sự xa cách. “Cô nên đi.”

Thanh Vy bước ra khỏi mái hiên. Cô dừng lại một chút, nhớ lại lời anh vừa nói. Cô không thể rời đi mà không làm gì đó để làm dịu đi vết thương của anh.

Cô bất ngờ nắm lấy cánh tay anh, kéo anh ra khỏi mái hiên, vào màn mưa.

Kiên sững người. Mưa táp vào mặt cô, nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định.

“Hãy nói rằng anh không cô đơn,” Vy nói, giọng cô khẩn khoản.

Kiên nhìn cô dưới mưa, hơi thở anh dồn dập. Nước mưa làm ướt mái tóc, khiến nó dán vào trán anh. Hình ảnh anh lúc đó trần trụi và dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết.

“Tôi không cô đơn,” anh khẽ thì thầm. “Tôi chỉ bị cấm vận.”

Anh buông tay cô ra, nhanh chóng bước ngược lại vào tòa nhà, không nhìn lại. Thanh Vy đứng dưới mưa, cảm thấy trái tim mình ướt sũng và rối bời.

Cô đã nói dối. Cô không gọi cho Phong.

Và Kiên cũng đã nói dối. Anh nói không cô đơn, nhưng chính cô đã cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng của anh.

Chiếc xe lăn bánh, đưa cô rời đi, để lại Lãnh Kiên một mình. Thanh Vy biết chắc chắn rằng, việc cô chạm vào anh dưới màn mưa này là một sai lầm nghiêm trọng, một bước đi liều lĩnh vào vùng cấm kỵ.